CHƯƠNG 47 - Sống chung
Chung Ý cầm muỗng, kinh ngạc nhìn anh:
“Sao anh lại đến đây?”
“Tôi không thể đến?” Anh bước vào, giọng bình thản. “Hay là… em không muốn tôi đến?”
“Không phải…”
Thông báo điều động nhân sự của công ty Hạ Toàn vừa công bố chưa tới hai mươi bốn giờ. Lúc này, chẳng phải anh nên đang bận xử lý đủ loại công việc sao?
Hoặc là quay về trụ sở tập đoàn, về nhà họ Chu, tham dự những buổi bàn bạc chính sự?
“Công ty anh… sao rồi?” Chung Ý hiếm khi hỏi đến công việc của anh. “Có vấn đề gì sao?”
Chu Duật Bạch nhướng mày:
“Em nghe được gì rồi?”
“Hạ Toàn nói công ty cô ấy bây giờ rối như canh hẹ, hỗn loạn cả lên.”
“Vậy à?” Chu Duật Bạch giãn mày cười, nụ cười thản nhiên ung dung. “Dạo này bận quá, tiện thể nghỉ dài hạn một chút.”
Anh ngửi thấy mùi thơm, dáng người cao lớn bước về phía cô:
“Đang nấu gì vậy?”
