Skip to content

Giả tình lộ ý – Chương 10

CHƯƠNG 10 – Em thích ngài hơn

Ôn Sa Sa nghe Chung Ý kể về khoản bồi thường ba mươi triệu thì tức sôi máu.

Cô nàng gọi cho A Uy mắng một trận tối tăm mặt mũi.

Lúc Chung Ý mới ra trường, A Uy còn đấm ngực bảo đảm Tinh Lan tuyệt đối đáng tin, tuyệt đối không lừa gạt người của mình. Vì thế cô mới ký hợp đồng tám năm liền, thậm chí còn không mang hợp đồng nhờ luật sư xem kỹ.

Hợp đồng chia doanh thu theo tỷ lệ ba – bảy, Chung Ý chỉ được ba. Một công ty hút máu như vậy, lấy tư cách gì mà dám đòi bồi thường ba mươi triệu?

Ôn Sa Sa bực tức nói:
“Mấy công ty rác rưởi kiểu này toàn hành xử thế thôi. Họ nhắm vào chút danh tiếng hiện tại của bà, bắt bà ngoan ngoãn, không chịu thì đè chết, còn không nữa thì bắt bà trả tiền. Nếu bà dám sang công ty khác, bọn họ sẽ bôi bẩn, tung scandal, làm mọi cách để hạ bệ bà. Tuyệt đối không cho bà an lành.” 

Ngoan ngoãn nghe lời và cam chịu cũng chẳng được bao nhiêu lợi lộc. Dám chống đối thì sẽ bị “đánh hội đồng”. 

Chung Ý đi tìm luật sư tư vấn. 

Luật sư xem hợp đồng, phát hiện đủ các “ổ gà” lớn nhỏ được giấu kỹ trong đó. Nếu Tinh Lan nhất quyết không nhượng bộ, có thể họ không đòi được đủ ba mươi triệu, ít nhất cũng sẽ vào mức chục triệu.

Hơn nữa, kiện tụng vốn dĩ kéo dài vô tận, quá trình lại vô cùng dằn vặt.

Nói cách khác, nếu Chung Ý muốn một mình đối đầu với Tinh Lan, gần như là chuyện bất khả thi.

Luật sư khuyên:
“Nếu có thể chứng minh Tinh Lan thông đồng với bên đầu tư, bỏ thuốc nhằm xâm hại cô, biến tranh chấp kinh tế thành án hình sự, kết quả sẽ khả quan hơn.”

Nhưng cô lấy gì làm bằng chứng?

Chuyện đã qua lâu như thế, khi đó cô không báo cảnh sát ngay, cũng không làm xét nghiệm xem rốt cuộc mình đã uống phải gì.

Dù đêm đó quả thật cô có uống rượu cùng Ngụy tổng, có người nhìn thấy, có người biết, nhưng ông ta cũng đâu công khai làm gì cô.

Hai người thậm chí còn chưa từng ở riêng một chỗ, đến cả tội “xâm hại không thành” cũng thể lập. 

Jeff thì từ đầu đến cuối chưa bao giờ thừa nhận chuyện hôm ấy.

Giờ mà đi báo án lập hồ sơ, e rằng ngược lại sẽ bị Tinh Lan cắn trả một nhát.

Trong cái giới này, yếu đuối dường như chính là một thứ nguyên tội.

Không chỗ dựa, không quyền lực thì số phận sớm muộn cũng bị mặc người xâu xé.

Ôn Sa Sa nghĩ đi nghĩ lại, không tìm ra được bạn bè nào có thể giúp, cũng không moi được cách nào tháo gỡ.

Cô nàng u sầu hỏi Chung Ý:
“Vậy giờ biết làm sao? Chúng ta không có chứng cứ, không có tiền, càng không có chỗ dựa. Hay là tạm hòa giải với Tinh Lan, gom chút danh tiếng đã rồi tính tiếp…”

Chung Ý chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

Trong tay cô xoay xoay chiếc khuy măng-sét bạc hình sao sáu cánh, mắt mông lung, chẳng biết đang nghĩ gì.

… 

Tin cô muốn chấm dứt hợp đồng nhanh chóng lan khắp công ty.

Giữa lúc Gia La Kính đang nổi đình nổi đám, Chung Ý lại không nhận việc, không lộ diện, thậm chí tài khoản mạng xã hội cũng lặng thinh. Công ty càng chẳng làm truyền thông gì, bỗng dưng im ắng lạ thường.

Trương Giản Tắc cũng biết chuyện.

Hợp đồng anh ký với Tinh Lan thuở ban đầu còn chẳng tốt hơn Chung Ý.

Sau khi nổi tiếng, nhờ có tiếng nói trong công ty, lại thêm Chu Tư Mân ra tay giúp, anh mới thuận lợi sửa hợp đồng, để studio riêng quản lý công việc. Giờ Tinh Lan gần như chẳng thể trói buộc anh nữa.

Đường cùng, lần đầu tiên Chung Ý chủ động tìm Trương Giản Tắc, nhắc đến việc hủy hợp đồng.

Trương Giản Tắc ám chỉ:
“Chi bằng em cứ tập trung làm việc trước đã.”

Giờ mà trở mặt với công ty thì đúng là dại dột.

Người khôn đều hiểu, điều nên làm nhất lúc này là tận dụng cơ hội, nâng độ nổi tiếng lên — có khi lại bay vút một phen. Bỏ lỡ vận may này, ai biết còn có lần sau không.

“Anh Giản Tắc, anh có thể dẫn em gặp Chu thiếu một lần không?”

Trương Giản Tắc cau mày:
“Em tìm Chu Tư Mân để làm gì?”

“Em biết Chu thiếu là bạn anh.” Chung Ý nhìn thẳng, giọng vững vàng, “Em không có ý định dính dáng đến Chu thiếu. Chỉ là trong tay em có một thứ, muốn nhờ anh ấy chuyển lại cho chủ nhân.”

Sau đó, khi Chu Tư Mân thấy chiếc khuy áo trong tay Chung Ý, anh ta hớn hở ra mặt:
“Cái này là đồ của anh tôi sao?”

Chung Ý kể lại từ đầu đến cuối:
“Hôm đó tôi bất tỉnh ngã vào lòng Chu tổng. Anh ấy đã giúp tôi cản người kia rồi đưa tôi đến khách sạn, để lại khuy áo này trong tay tôi.

Tôi rất cảm kích Chu tổng, nhưng lại chẳng có cơ hội gặp lại. Nên, nhờ Nhị thiếu trả lại khuy áo cho anh ấy và chuyển lời cảm ơn giúp tôi.”

Từ sau khi vị hôn thê của Chu Duật Bạch qua đời, Chu Tư Mân chưa từng nghe nói anh mình gần gũi với bất kỳ người phụ nữ nào thân quen. Huống hồ chi đây còn là một người xa lạ hoàn toàn.

Anh ta nhìn lại lần nữa.

Người trước mặt, cô diễn viên nhỏ này, quả thật rực rỡ và có khí chất riêng. 

Còn có bản lĩnh nữa.

Bằng không, sao có thể khiến một người tâm lạnh ý lạnh như Chu Duật Bạch ra tay giúp đỡ? 

Chu Tư Mân đảo mắt, cười cười:
“Cô hủy hợp đồng với Tinh Lan, phải đền ba mươi triệu à?”

“Vâng.” Chung Ý mím môi, vẻ lúng túng. Trên mặt cô gần như viết sẵn hai chữ “hết tiền”“đường cùng”.

Chu Tư Mân nheo mắt, trong lòng cũng dâng chút thương hoa tiếc ngọc:
“Ba mươi triệu, chuyện nhỏ thôi mà.”

Chung Ý khẽ cúi đầu, giọng ảm đạm:
“Nhị thiếu có cách sao?”

Chu Tư Mân hờ hững ném chiếc khuy áo lại, uể oải nói:
“Nếu cô khiến anh trai tôi để mắt tới…”

Khóe môi anh ta cong lên, nụ cười vừa mập mờ vừa tinh ranh:
“Tôi cho cô ba mươi triệu, thế nào?”

Chung Ý lập tức hiểu ý, sững người, vội lắc đầu:
“Chu tổng sao có thể để ý đến tôi được.”

“Nghe tôi nói đã.” Chu Tư Mân búng tay, cười đắc ý, “Anh tôi từng có vị hôn thê, chẳng may gặp tai nạn mất rồi. Từ đó đến giờ bên cạnh anh ấy vẫn trống không. Quyến rũ một người đàn ông có gì khó, chỉ cần khéo một chút thôi.”

 

***

 

Nightclub của Chu Tư Mân tên là SPACE — xa hoa không tả xiết, ăn chơi đủ kiểu, là chốn náo nhiệt nổi tiếng ở Lâm Giang. Người ra vào chốn hoan lạc này không ai tầm thường. Đây cũng là điểm tụ họp của không ít ngôi sao và hot influencer.

Chu Duật Bạch cũng là khách quen. Toàn bộ nửa tầng trên cùng là khu vực VIP dành riêng cho anh.

Gần đây anh đang thương thảo một dự án nước ngoài. Đối tác là Hoa kiều Đông Nam Á, tính tình ham vui nên mấy lần gặp đều hẹn ở SPACE.

Chu Tư Mân vốn chẳng thích dính vào việc công ty, nhưng Ôn Từ Liễu cứ dặn anh ta phải “theo anh trai học hỏi”. 

Thành ra, khi Chu Duật Bạch tiếp khách, không ít lần đều kéo cậu em đi cùng.

Xã giao trên thương trường, những chuyện đàng hoàng vang dội thì Chu tổng đảm nhận, còn mấy chuyện dây bẩn lại đổ hết lên đầu Nhị thiếu không biết tiến thủ này.

Tối nay khách vừa tới, bên ngoài phòng VIP đã rộn rã tiếng cười nói.

Thư ký đẩy cửa.

Ánh đèn trong phòng lay động, quầy rượu và hoa tươi xếp thành cả dải rực rỡ. Bảy tám cô gái xinh như hoa, mỗi người mỗi dáng, ánh mắt đưa đẩy hướng cả về phía khách quý vừa bước vào.

“Anh.” Chu Tư Mân tươi cười tiến tới bắt tay, “Anh Lâm, chờ anh mãi, cuối cùng cũng nể mặt tới ủng hộ.”

Lâm tiên sinh xuất thân từ gia tộc sở hữu đồn điền cao su, tầm hơn ba mươi, dáng dong dỏng, da trắng, nói tiếng Hoa pha giọng Nam Dương, cười nhã nhặn: 

“Chu tổng và Chu thiếu quả là anh em ruột, phong độ đều xuất chúng, nhìn mà tự thấy hổ thẹn.” 

Chu Duật Bạch điềm đạm đáp: 
“Lâm tiên sinh quá lời. Gia thế nhà anh hiển hách, nền tảng vững vàng, Chu gia chúng tôi còn kém xa.”

Chu Tư Mân nghiêng người, khoác vai anh trai:
“Tôi sao sánh được với anh tôi.”

Mọi người ngồi xuống, uống trà trò chuyện. Mấy cô gái đã tự động tản ra quây quanh khách. Bên cạnh Lâm tiên sinh đã chen chúc ba bốn cô, Chu Tư Mân cũng ôm hai.

Chỉ có bên cạnh Chu Duật Bạch là trống không.

Anh ngồi ngay ngắn, khí chất tao nhã, bình thản nhìn cảnh ôm ấp, cười nhạt mà chẳng lấy làm ngượng ngùng.

Chu Tư Mân liếc mắt, chỉ tay vào khoảng trống bên cạnh anh:
“Còn ngây đó làm gì, qua đây đi.”

Từ góc sofa, một người con gái đứng dậy.

Cô ấy đẹp đến mức khiến cả phòng lặng đi một thoáng. Mái tóc dài lượn sóng, váy đen ôm sát thắt eo, vạt váy theo bước chân loang ánh bạc lấp lánh, tôn lên dáng hình mảnh mai mềm mại.

Dây váy mảnh, cổ và xương quai xanh thanh tú, làn da và khung xương như khắc nên từ ngọc ấm*.

Ngọc ấm:

“Ấm” là một đặc tính quan trọng được người xưa dùng để mô tả ngọc, bên cạnh “mịn” và “ẩm”. “Ngọc ấm” thường gắn liền với ngọc bích chất lượng cao, có cảm giác mềm mại, ẩm và có độ bóng mượt khi chạm vào, khác biệt với cảm giác “lạnh” của các loại đá khác. Ví dụ Ngọc bích Hòa Điền (Hetian jade) được gọi là ngọc ấm và ẩm do có kích thước hạt cực mịn, tạo nên kết cấu tinh tế và cảm giác mềm mại khi cầm nắm. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, đường nét tinh tế, đôi mắt sáng trong lấp lánh như cất giấu những vì sao nhỏ li ti. Hàng mày cong cong và đuôi mắt hơi hất nhẹ phá tan nét thuần khiết ấy bằng một chút kiêu kỳ quyến rũ. 

Cả gương mặt như được vẽ bằng phút pháp thanh nhã tinh thế, trên đó đôi môi đỏ hồng rực rỡ là điểm nhấn kiều diễm giữa bức họa. 

Một vẻ đẹp thanh lệ đến tận xương.

Chung Ý bước về phía Chu Duật Bạch. 

Cô hất nhẹ mái tóc dài ra sau vai, để lộ chiếc cổ thon đeo một sợi dây chuyền mảnh. Mặt dây chuyền hình sao sáu cánh đậu lại giữa xương quai xanh. 

Cô tự nhiên ngồi xuống bên anh, mỉm cười:
“Chu tổng.”

Chu Duật Bạch ngước nhìn cô, rồi ánh mắt dừng lại trên chỗ giữa xương quai xanh ấy. 

Đôi mắt đen tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. 

Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về Chung Ý.

Có người nhận ra:
“Cô này trông quen ghê.”

“Tất nhiên rồi, là diễn viên đó.”

“Hình như là cái cô cô đóng vai ác trong phim mới của Khương Niệm Sương…”

Giọng Chung Ý mềm mại:
“Tôi là Chung Ý, nghệ sĩ của Tinh Lan Entertainment.”

Đám đàn ông trong phòng khen cô xinh, mấy cô gái thì hỏi cô chuyện phim, chuyện hậu trường. — Chương này được biên tập và chia sẻ tại vymiu.com, đọc tại nhà chủ để có bản chỉnh sửa hoàn chỉnh nhất nhé!

Chung Ý ngồi bên Chu Duật Bạch, rót trà, châm thuốc, xếp bài, từng động tác khéo léo và đúng mực.

Giữa lúc ấy, Lâm tiên sinh đưa ra một bao thuốc, nói rằng lá thuốc được trồng trên đảo Luzon, sản lượng cực ít, hiếm người biết đến. Anh ta chỉ thích hương vị ấy, đi đâu cũng mang theo, nay mời mọi người thử cho vui.

Mọi người lần lượt nhận một điếu, cười bảo mùi hơi giống thảo dược, vị lại ngọt.

Chung Ý cầm lấy, nghiêng người châm lửa, đốt đầu điếu thuốc.

Móng tay bóng nhẹ, đầu ngón tay trắng muốt kẹp lấy điếu thuốc, đưa về phía Chu Duật Bạch.

Anh đang chia bài, khẽ giơ tay ngăn lại, nở nụ cười:
“Nếm thử trước đi, xem nó ngọt kiểu gì.”

“Dạ.”

Anh bảo cô thử, cô đương nhiên làm theo.

Chung Ý đổi tay, vụng về kẹp điếu thuốc, đưa lên môi.

Nhìn dáng vẻ ấy ai cũng hiểu cô rõ ràng không quen hút thuốc.

Mà dáng một người phụ nữ cầm thuốc lại dễ khiến người ta mê mẩn.

Hàng mi rũ xuống, đổ bóng trên làn da trắng mịn, tạo nên một quầng tối mơ hồ. Môi khẽ hé, hút nhẹ một hơi. 

Mùi thuốc lá rất lạ, đầu lọc lại ngọt, như ai tráng lên đó một lớp mật ong. Sau vị ngọt ấy, là một làn hương mát lạnh, hơi cay, phảng phất mùi thảo dược, không thuần như bạc hà mà mang chút chát nhẹ. Hương len theo cổ họng trượt vào phổi, rồi chạy thẳng lên đỉnh đầu, khiến người choáng váng.

Chung Ý nhíu nhẹ mày, mở mắt ra đã thấy mắt cay xè, nước mắt chực trào.

Lâm tiên sinh có vẻ rất thích dáng vẻ ấy của cô, cất giọng Quảng Đông cứng ngắc hỏi:
“Chung tiểu thư thấy thế nào?”

“Vừa ngọt lại vừa mát, rất đặc biệt… Là hương vị thử một lần sẽ không bao giờ quên được.”

Chu Duật Bạch đặt xuống một quân bài:
“Thích sao?”

Chung Ý hùa theo:
“Rất thích ạ.”

“Hút hơi dài thế, không sợ say khói à?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, môi cong lên, giọng khàn khàn vì khói:
“Có Chu tổng ở đây, em chẳng sợ gì hết.”

Ánh mắt Chu Duật Bạch nhấp nháy.

Nửa năm trước, cô loạng choạng lao vào vòng tay anh, như con chim non sợ hãi tìm nơi trú ẩn.

Nửa năm sau, cô lại chủ động tìm đến — rõ ràng đã có toan tính.

Những chiêu trò vụng về thế này, anh chẳng mấy hứng thú. 

Chung Ý nheo mắt, giơ điếu thuốc về phía anh:
“Chu tổng muốn thử không?”

Chu Tư Mân cười hì hì chen lời:
“Hay là để tôi thử đi. Chắc chẳng có điếu nào ngọt bằng điếu của cô Chung đâu.” 

“Chung tiểu thư, hay cô cũng thử giúp tôi một hơi được không?” 

“Chu tổng sao nỡ chứ?”

Tiếng cười đùa vang khắp phòng, mọi người hùa theo trêu chọc. Chung Ý vẫn giữ điếu thuốc trong tay, mỉm cười.

Chu Duật Bạch khẽ nhướng mày:
“Các người tâng bốc cô ấy quá đấy.”

Anh tự nhiên nhận lấy điếu thuốc — trên đầu lọc còn in dấu son môi của cô.

Anh ngậm thuốc, rít hai hơi rồi nghiêng người trò chuyện, dáng vẻ ấy phong lưu giống hệt Chu Tư Mân.

Buổi tiếp khách hoan hỉ trôi qua. Tiếng cười nói hòa cùng hương rượu, chủ khách đều tận hứng. Đêm đã khuya, Lâm tiên sinh được mấy cô gái dìu ra ngoài, Chu Tư Mân cũng khoác vai một người đẹp rời đi, những người khác nhanh chóng tản hết.

Trong phong chỉ còn lại Chung Ý và Chu Duật Bạch.

Trước khi đi, Lâm tiên sinh để lại cho anh cả bao thuốc. 

Thật ra loại thuốc này không dễ hút, vị rất lạ, song nó lại hợp với một buổi bàn chuyện đầu tư nước ngoài thế này, giúp đầu óc tỉnh táo hơn. 

Chung Ý ngồi cạnh anh, không biết làm gì, cũng chẳng dám lên tiếng. Chỉ lặng lẽ nhìn. 

Bị một cô gái trẻ nhìn chằm chằm lâu như thế — ý nghĩa, tất nhiên, không hề đơn giản.

Chu Duật Bạch cúi đầu xem tài liệu, coi như không thấy. 

Anh từng gặp vô số ánh mắt tương tự, chỉ là lời trêu đùa vừa nãy quá lộ liễu, ánh mắt cô cũng quá thẳng thừng.

Chung Ý cầm bật lửa giúp anh châm thuốc.

Tiếng “tách” vang giòn, ngọn lửa vàng nhảy lên, cô hơi khom người, bàn tay khum lại che gió.

Sợi dây chuyền trượt ra khỏi cổ áo, vẽ một đường cong mềm nơi xương quai xanh, ngôi sao sáu cánh lấp lánh trong ánh sáng, nhẹ đong đưa trước mắt anh.

“Chu tổng.”

Cô đưa tay giữ lại sợi dây chuyền, để nó nằm yên trong tầm mắt anh:
“Cái này… Chu tổng còn nhớ không? Em vẫn chưa có dịp cảm ơn ngài… Hôm đó thật sự rất biết ơn Chu tổng đã giúp em.”

Anh nhìn cô, giọng hòa nhã mà xen ý giễu:
“Cô Chung không đến sớm hơn được sao? Trễ thế này, người ta khó mà tin cô biết ơn thật lắm.”

Cô cắn môi, lí nhí:
“Thật ra em…”

Chu Duật Bạch nhíu mày, rít một hơi thuốc sâu rồi dập tắt đi:
“Tôi nhìn thấy tham vọng vụng về non nớt của cô, và cũng thấy sự ngu xuẩn chẳng biết cân nhắc hậu quả.” 

Chung Ý làm như không nghe nửa câu sau:
“Chu tổng… thấy được tham vọng của em sao?”

Cô tháo sợi dây xuống, gỡ chiếc khuy măng-sét hình sao sáu cánh ra, lóng ngóng đưa cho anh: 
“Thật ra hôm nay là Nhị thiếu bảo em đến.”

“Hửm?”

“Dạo này… em cần tiền… Nhị thiếu biết chuyện chiếc khuy này, kêu em thử đến quyến rũ Chu tổng.”

Đôi mày anh nhướng lên.

Chung Ý cúi người, vòng eo mềm mại cong xuống, tà váy dài trải xuống sàn, cô đặt chiếc khuy vào tay anh. Ngón tay mát lạnh, chạm nhẹ vào lòng bàn ấm áp.

“Nhị thiếu nói, bên cạnh Chu tổng không có phụ nữ. Nếu em thành công, sẽ cho em ba mươi triệu. Còn nếu thất bại…”

Chu Duật Bạch nhếch môi cười: 
“Nếu thất bại, tôi cũng sẽ cho cô ba mươi triệu, để cô đi quyến rũ lại nó nhé?” 

“Em không muốn.”

Cô ngẩng lên nhìn anh, mặt ửng hồng, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Em thích ngài hơn.”

Dưới hàng mày đậm, đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú. Ánh nhìn sắc bén, ẩn hiện nét trầm tư khó đoán.

— —

HẾT CHƯƠNG 10

https://vymiu.com/gia-tinh-lo-y-huu-do-thanh/

Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad


0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
2 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
maket nguyen
maket nguyen
10 days ago

ôi trời đến đoạn cao trào rồi đây

La casa di Vy
error: Content is protected !!
2
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx