CHƯƠNG 18 – Nụ hôn đáp xuống
Chung Ý vừa xuất hiện.
Những cô gái mỗi người một vẻ đang ngồi đó phút chốc bị lu mờ vài phần.
Cô mặc một chiếc váy đen cổ vuông nhỏ, dài vừa chạm bắp chân.
Kiểu dáng tối giản, dáng dấp mềm mại, ung dung và tao nhã.
Da thịt lộ ra vừa phải.
Nước da trắng mịn như ngọc mỡ dê, ánh lên lớp sáng mềm. Chiếc cổ thon và đường xương quai xanh tinh tế khiến người ta không thể không dừng mắt.
Cộng thêm gương mặt môi đỏ răng trắng, tinh xảo không tì vết.
Chu Duật Bạch khẽ vê quân bài, ánh mắt liếc qua cô, giọng ôn hòa:
“Sao em lại tới đây?”
Chung Ý mỉm cười, đôi mắt cong cong:
“Em đã nói sẽ đến gặp anh mà.”
Hai lúm đồng tiền trên má thoáng hiện.
Mấy quý ông đang đánh bài đều nhìn cô thêm một lần.
Cô gái lúm đồng tiền bên cạnh ngượng ngùng hạ tách xuống, ngồi im.
Mọi người dần lấy lại tinh thần, cười hỏi:
“Chu tổng, vị này là…?”
Chu Duật Bạch mỉm cười:
“Không chịu ở yên, cứ nhất định đòi chạy đến đây.”
Anh nghiêng sang phía Chung Ý, giọng lại lạnh đi, mang theo trách cứ:
“Nghịch ngợm. Có biết tôi phải từ chối bao nhiêu cuộc hẹn, khó khăn lắm mới chốt được buổi gặp với Vương tổng, bàn dự án phát triển Tây Đô không? Vậy mà em còn xông vào gây rối. Mau qua rót trà xin lỗi Vương tổng.”
Chung Ý đứng dậy, cung kính rót trà cho người đàn ông đối diện:
“Vương tổng, thật xin lỗi. Vốn dĩ buổi gặp quan trọng như hôm nay, Chu tổng không cho em đi theo vì sợ ảnh hưởng đến việc chính. Là em không biết điều. Mong ngài rộng lòng bỏ qua.”
Vương tổng lập tức tươi cười:
“Chu tổng khách khí rồi. Nói về hợp tác, trong đám đầu tư chúng tôi, về thực lực, uy tín, thái độ, tôi tin tưởng nhất vẫn là quý công ty. Chuyện Tây Đô, dễ bàn, dễ bàn.”
Những lời xã giao bày ra như vậy.
Quan hệ thế nào, thân phận ra sao, đều hiện rõ mồn một.
Mọi người bỗng hiểu ra.
“Thảo nào vừa rồi Chu tổng mắt chẳng thèm liếc ai, hóa ra là đã có báu vật tốt hơn.”
“Phải rồi, phải rồi.”
Có cô gái nhận ra Chung Ý:
“Cô là diễn viên phải không? Hình như là nữ hai trong Gia La Kính của Lam Úc?”
Chung Ý mỉm cười, xem như thừa nhận.
“Ngoài đời còn đẹp hơn trên phim.”
“Diễn viên đúng là khác hẳn.”
Bầu không khí trong bàn càng thêm thoải mái, hòa hợp.
Đánh bài xong, trời đã muộn, mọi người đứng dậy sang phòng riêng trên lầu ăn tối.
Cô gái lúm đồng tiền lấy cớ vào nhà vệ sinh, nhưng từ đó biến mất.
Chung Ý thân mật khoác tay Chu Duật Bạch, má tựa nhẹ vào vai anh.
Mi mắt cô hơi sụp xuống, hàng mi dài chớp nhẹ.
Như có chút mệt.
Chu Duật Bạch đang trò chuyện với người khác.
Trong lúc nghiêng đầu bất chợt, ánh mắt liếc qua cô.
Anh đưa tay ôm eo cô kéo sát vào lòng, đỡ cô bước lên bậc thang.
Vương tổng là người Tây Đô, nên bữa này do ông làm chủ. Các món đều đúng khẩu vị Tây Đô.
Phần lớn đều cay. Món sở trường của đầu bếp là “đầu sư tử đỏ hầm”, hoàn toàn khác cách nấu thanh đạm kiểu Hoài Dương.
Chu Duật Bạch vốn rất kén ăn, đồ tanh mặn cay nồng đều không động vào, cũng kiêng nhiều thứ.
Vừa gắp một miếng đưa vào miệng, sắc trắng lạnh nơi gương mặt lập tức ấm lên, vành tai thoáng đỏ.
Chung Ý nhìn thấy, liền nhẹ nhàng kéo đĩa đầu sư tử trước mặt anh sang phía mình.
Cô đưa ly rượu đầy mời anh.
Chu Duật Bạch đưa tay định từ chối.
Nhưng bị Chung Ý cười tươi ép ly tận môi.
Bất đắc dĩ anh phải nhấp một ngụm, là nước lạnh.
Sắc mặt anh vẫn bình tĩnh như không, uống hết ly nước ấy.
Chung Ý nhíu mũi, cắn một miếng đầu sư tử, má phồng lên khi nhai.
Mím môi cười với anh.
Nụ cười đặc biệt tinh quái.
Chiêu này cô thường xuyên dùng. Trước đây mỗi lần phải đi xã giao, kiểu gì cũng tìm cách rót nước lạnh vào ly rượu.
Ăn tối xong còn có tăng hai.
Đương nhiên là ghé qua hộp đêm của Chu Tư Mân, cảm nhận sự xa hoa náo nhiệt của nơi đốt tiền.
Ở SPACE đã có người tiếp khách đợi sẵn.
Chu Tư Mân và cậu ruột — phó tổng Ôn, đang tiếp vài nhóm nhân sự chủ chốt của các tập đoàn.
Đợi mọi người đủ mặt, cả phòng suite rộng lớn náo nhiệt hẳn lên.
Phục vụ khui không ít rượu ngon.
Các cô gái cầm micro hát tình ca, rồi lần lượt đi kính rượu, mời thuốc.
Lại là cảnh hút thuốc uống rượu bàn chuyện.
Chung Ý ngoan ngoãn ngồi cạnh Chu Duật Bạch, cầm ly một cocktail.
Chu Tư Mân thấy cô, lén liếc sang bằng ánh mắt đắc ý.
Như con mèo vừa giấu được miếng cá.
Chung Ý đáp lại với nụ cười lấy lệ.
Mái tóc dài che nửa gò má, tay chống cằm, tựa người vào cánh tay Chu Duật Bạch.
Lúc này áo sơ mi của anh đã mở cổ, tay áo xắn lên.
Đường nét cánh tay ẩn hiện, cơ bắp rắn chắc.
Chung Ý bắt đầu buồn ngủ.
Chỉ muốn dựa lưng vào anh để nhắm mắt một chút.
Cô vừa quay mấy cảnh liền ở phim trường, tối qua chỉ ngủ có ba tiếng.
Quay xong liền lập tức bay đến Lâm Giang.
Gặp gỡ liên tục không ngơi nghỉ.
Cộng thêm ăn uống no nê, phòng riêng lại ồn và nóng.
Thật sự không trụ nổi.
Không biết đã lim dim được bao lâu.
Chu Duật Bạch đẩy nhẹ đầu cô.
Cô giật mình mở mắt, mắt tròn trừng lên, trên mặt là vẻ chán chường vô vị.
Vương tổng tinh ý cười nói:
“Tôi với Chu tổng nói chuyện quá hăng, để Chung tiểu thư thấy buồn rồi.”
“Cô ấy vốn thế.”
Xã giao cả ngày, bản thân Chu Duật Bạch cũng thấy uể oải, có ý muốn rời đi.
Anh liền lấy Chung Ý làm cớ, vẻ mặt cưng chiều:
“Chuyện gì cũng dễ bảo, chỉ là không rời người ra được.”
“Chu tổng đúng là phúc khí không cạn, làm người khác cũng phải ganh tị.”
“Vậy… chuyện hợp tác, chúng ta hẹn dịp khác bàn kỹ hơn?”
Chu Duật Bạch túm lấy Chung Ý, mỉm cười:
“Hôm nay lại là lễ Tình nhân, cô ấy đã mong ngóng nãy giờ. Tiếp tục ngó lơ nữa chắc sẽ nổi giận mất.
Vương tổng cứ chơi vui, tôi bảo Tư Mân tiếp đãi ngài. Trên lầu có phòng suite của tôi, mệt thì lên nghỉ lúc nào cũng được.”
Vương tổng trông như rất “thấu hiểu”, tươi cười tiễn Chu Duật Bạch đi.
…
Chung Ý theo Chu Duật Bạch lên xe.
Nụ cười lịch thiệp dùng để xã giao suốt buổi của anh biến mất ngay khi cánh cửa đóng lại.
“Buồn ngủ à?”
“Ừm.” Chung Ý nói với giọng mũi nghèn nghẹn. “Xin lỗi, tối qua em ngủ trễ quá.”
“Vậy ngủ một lát đi.”
Anh đưa tay day day ấn đường, có vẻ cũng mệt, rồi nhắm mắt lại.
Mắt Chung Ý lúc này cay xè, vậy mà lại không buồn ngủ nữa.
Trong xe yên tĩnh, cô định nghiêng sang dựa vào anh, hoặc nói chuyện gì đó, làm gì đó.
Nhưng thấy Chu Duật Bạch lấy điện thoại ra, lông mày hơi nhíu, ngón tay lướt nhanh, chăm chú xem tin nhắn.
Cô đành thôi.
Lặng lẽ quay nhìn cảnh đêm bên ngoài.
…
Cô theo anh về khách sạn.
Vẫn là căn suite hai tầng hôm trước.
Phòng khách thông tầng, treo đèn pha lê tinh xảo. Tranh thủy mặc nhạt màu treo tường. Điều hòa thổi mạnh khiến người rùng mình.
Có lẽ cả hai đều quá mệt.
Cũng có lẽ là vì đôi mắt ngấn nước vì buồn ngủ của Chung Ý khiến người ta mềm lòng.
Chu Duật Bạch bảo cô đi nghỉ, còn anh thì lên lầu.
Phòng dưới không có phòng tắm riêng, dùng chung phòng tắm khách.
Chung Ý thấy có bồn tắm massage, ngoài cửa sổ là cảnh đêm rực rỡ, loa nhạc và rượu đều bày sẵn.
Trong đầu cô liền lệch hướng: mấy ngày nay quá mệt, chi bằng ngâm mình một lúc rồi ngủ.
Nước ấm dễ chịu.
Bọt khí oxy ùng ục massage thư giãn.
Kèm theo tiếng nhạc du dương.
Chung Ý chìm trong bồn nước ấm rồi ngủ quên mất.
…
Không biết vì sao máy lạnh trong phòng lại tắt.
Hai giờ sáng, Chu Duật Bạch xuống lầu, mở tủ lạnh lấy nước. Thấy đèn phòng sáng trưng, lại nghe tiếng nhạc vọng ra từ phòng tắm.
Lông mày anh lập tức cau chặt, rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào.
…
Chung Ý bị tiếng gõ liên tục làm tỉnh.
Cô nhíu đôi mày cong, bực bội mở mắt.
Chu Duật Bạch tựa hờ vào khung cửa, không ngừng gõ để gọi cô dậy.
Anh mặc áo choàng ngủ bằng lanh màu sáng, chất vải mềm mại, hoàn toàn xóa đi hình tượng doanh nhân sắc bén với sơ mi và vest.
Ánh sáng dịu như dòng nước trút từ trần xuống.
Tóc anh đen mượt, mày kiếm sắc, sống mũi cao, môi mỏng… thần sắc tối tăm khó đoán.
Đôi mắt đen sâu không thấy đáy rơi trên người cô, như đang ngắm một đóa hoa, một áng mây.
Chung Ý ngẩn người thật lâu mới ý thức được tình cảnh của mình.
Phản ứng đầu tiên là… trốn xuống nước.
Hai vai chìm xuống.
Vì quá căng thẳng, động tác quá vội, cô trượt một cái, cả người tuột vào bồn.
Bị sặc mấy ngụm nước.
Chu Duật Bạch nắm lấy cánh tay, kéo cô gái ướt sũng lên khỏi bồn.
Anh cau mày:
“Em kiểu này, sớm muộn gì cũng chết đuối trong bồn tắm.”
“Em không có…” Chung Ý vừa ho vừa níu chặt lấy anh.
Đôi mắt như sao long lanh, hai má ửng hồng.
Tóc dài đen ướt át, giọt nước men theo gương mặt lăn xuống.
Khởi đầu câu chuyện là một tai nạn.
Nhưng chẳng có lý do gì để nó bị bỏ qua.
Đèn trong phòng quá sáng, Chung Ý hơi nheo mắt:
“Có thể… tắt bớt đèn được không?”
Cuối cùng chỉ còn một cây đèn sàn hình quả trứng, tỏa ánh vàng dịu như hoàng hôn.
Đôi mắt màu trà sẫm nhìn thẳng vào cô.
Giọng anh nhẹ và bình tĩnh:
“Em sợ không?”
“Một chút.”
Cô ngẩng chiếc cổ thon, hơi thở phập phồng:
“Nhưng không phải vì anh.”
Câu này không hiểu sao lại khiến anh hài lòng.
“Đã từng quay cảnh giường chiếu chưa?”
“Chưa… nhưng em có xem rồi.”
Môi anh cong lên, nụ cười mang theo ý vị khó tả. Anh cúi đầu hôn cô:
“Nhưng em đã quay cảnh hôn, kỹ thuật rất tốt.”
“Vậy sao?” Cô bật ra một tiếng nấc nhẹ.
Đó chưa phải là kết thúc.
Bữa chính chỉ vừa mới bắt đầu.
Nhìn phong thái ung dung, khí độ nhàn nhã thường ngày kia là biết ngay phong cách người này thế nào.
Giống như chậm rãi cắt một miếng bò bít tết, anh biết rõ từng bước, từng cách để thưởng thức.
Không vội, không loạn, không một kẽ hở.
Chưa bao giờ Chung Ý thấy thời gian trôi dài đến thế.
Cô như bị anh bỏ bùa mê.
Đến khi tia sáng đầu tiên của bình minh ló qua khe cửa sổ… Chung Ý cảm giác mình muốn gục xuống ngay tại chỗ.
Hàng mi chớp một cái, cô chìm vào giấc nồng ngọt lịm.
… Nếu bạn đang theo dõi mạch truyện này, bản đầy đủ chỉ có tại nhà mình vymiu chấm com.
…
Đến lúc tỉnh lại, không biết đã mấy giờ.
Chu Duật Bạch đã vệ sinh cá nhân xong, thay quần áo chỉnh tề.
Trước khi đi, anh vào nhìn cô một cái.
Tóc cô rối bời, gương mặt còn ngơ ngác, cứ đờ ra nhìn vào khoảng không vô định.
Trên người tùy tiện khoác chiếc áo choàng bằng vải lanh của anh, nhàu nhĩ như lá cải phơi khô.
Còn anh…
Tinh thần sảng khoái, khí sắc rạng rỡ.
Vẫn là dáng dấp thương nhân tinh anh: sơ mi đen cắt may thượng hạng ôm lấy vóc dáng cao lớn căng mở, rồi thu gọn xuống nơi lưng quần tây thẳng nếp, để lộ đường eo thon gọn.
Chu Duật Bạch đưa tay cài khuy áo, dáng đứng kiêu quý và trầm tĩnh, giọng vẫn là sự ôn hòa quen thuộc:
“Em cứ nghỉ cho khỏe. Cần gì thì bảo quản gia. Nếu muốn ra ngoài, tài xế sẽ chờ dưới tầng.”
Chung Ý gật đầu.
Nghĩ ngợi một lúc, cô với tay cầm chiếc hộp nhỏ tinh xảo ở đầu giường, lấy ra một đôi khuy măng-sét vỏ xà cừ óng ánh.
Đặt vào lòng bàn tay, đưa lên trước mặt anh.
Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, mái tóc dài rối nhẹ, trên cổ còn in dấu đỏ mờ mờ.
Anh đưa tay ra.
Chung Ý quỳ ngồi trên giường, thẳng lưng lên.
Cô cài từng chiếc khuy vào măng-sét sơ mi cho anh.
Cúi đầu nghiêm túc và chăm chú.
Anh hạ mắt, từ trên cao nhìn xuống từng động tác của cô.
Khuy măng-sét cài xong. Chung Ý tỉ mỉ vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo anh.
Thu tay lại, ngẩng lên mỉm cười với anh.
Mắt long lanh, nụ cười ngọt ngào, đẹp đến khó nói thành lời.
Ánh mắt Chu Duật Bạch sâu không thấy đáy.
Anh cúi xuống.
Chung Ý chưa hiểu chuyện gì, hơi lùi lại.
Eo thon rơi vào vòng tay anh.
Nụ hôn đáp xuống.
Như đám mây xa xôi, vượt qua muôn trùng quãng đường và chướng ngại, lặng lẽ rơi xuống đất thành mưa.
— —
HẾT CHƯƠNG 18
https://vymiu.com/gia-tinh-lo-y-huu-do-thanh/
