Chương 77 - Thành phố nhỏ bé, tẻ nhạt và tầm thường
Chung Ý vùng vẫy đòi buông ra.
Cô cảm nhận rõ rệt cơ thể đang áp sát sau lưng mình thoáng chốc cứng lại, sau đó là nhịp thở dồn nén và sự im lặng mong manh của người đàn ông.
Tựa hồ như có thứ gì đó vừa vỡ ra, mà anh đang phải nhẫn nại nhặt nhạnh từng chút một.
Chu Duật Bạch siết nhẹ cánh tay, môi lướt qua gáy cô, khẽ mút nhẹ lên làn da, để lại cảm giác ẩm ướt và tê tê. Sau đó anh mới luyến tiếc buông cô ra.
Chung Ý quay lưng về phía anh ngồi dậy, khẽ khàng thở phào.
Đầu óc cô giờ như một mớ bòng bong.
Không ngờ Chu Duật Bạch cũng lập tức xuống giường theo.
Cô đi ra ban công cho cá ăn, anh cũng theo. Cô vào phòng tắm, anh cũng theo. Cứ bám riết như vậy không rời.
“Anh ra ngoài đi.” Chung Ý “rầm” một tiếng đóng cửa, suýt nữa đập trúng sống mũi cao thẳng của anh.
Khi cô bước ra, vừa lúc thấy anh đang cởi từng cúc áo ngủ, ném sang ghế cuối giường, rồi xỏ quần dài màu xám vào.

Ngày hội Rể đại náo hả hahaha