CHƯƠNG 36 – Ngoan ngoãn nhận sai
Không ai ngờ Chung Ý cũng có lúc bộc phát tính trẻ con.
Cô cầm chiếc nội y táo bạo diễm lệ kia cắt vụn và ném thẳng vào thùng rác. Rồi lặng thinh rời khỏi phòng suite của khách sạn.
Chu Duật Bạch xuống lầu, đưa mắt lạnh lùng liếc căn phòng trống không của cô.
Sắc mặt u ám đến mức có thể dùng hai từ âm lệ để hình dung.
Hôm nay công ty còn có cuộc họp sớm.
Chu Duật Bạch mặt không đổi sắc, giày da sáng bóng bước thẳng về phía thang máy, không chút do dự.
Trợ lý Lý cảm nhận khí thế sắc lạnh trên người sếp, khép nép theo sau rồi nhỏ giọng báo:
“Cô Chung đã bay chuyến sớm về Bắc Thành rồi ạ.”
Chu Duật Bạch không đáp.
Tối qua anh làm quá mức. Ngay chính anh cũng tự thấy lời nói và hành động trên giường của mình thiếu phong độ.
Chỉ là khi ấy bị khoái cảm và cơn giận dâng lên cuốn phăng tất cả.
Giờ nghĩ lại Chu Duật Bạch cũng thấy mình đã mất kiểm soát một cách khác thường.
Với giáo dưỡng và sự tự chủ của anh, lẽ ra không đến mức ấy.
Thật sự không nên đến mức ấy.
Sau một giấc ngủ, điều anh nghĩ tới là đến xem có làm cô bị thương không. Nếu cô chịu giải thích thêm đôi câu đàng hoàng, chuyện này sẽ cho qua.
Không ngờ Chung Ý lại trở mặt bỏ đi thẳng.
Ngay cả tin nhắn hỏi han mỗi ngày cũng cắt đứt luôn.
Lặng thinh không một dấu vết.
Thái độ ấy rõ ràng là muốn đối đầu đến cùng, Chu Duật Bạch đương nhiên nổi giận.
Anh lạnh lòng, lạnh ý, cũng không muốn để tâm đến cô.
Cuộc sống và công việc của Chu Duật Bạch vẫn như thường lệ, trước sau vẫn ôn hòa nhã nhặn.
Chỉ là anh ngày càng thấy chướng mắt Chu Tư Mân, lời nói mang gai nhọn, khó tránh khỏi vài câu châm chọc mỉa mai.
Chu Tư Mân bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, lén hỏi trợ lý Lý:
“Dạo này anh tôi bị sao vậy? Muốn mà không được hay âm dương không điều hòa thế?”
Trợ lý Lý mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đáp mình không biết.
Một thời gian sau, Chu Duật Bạch về Bắc Thành thăm ông nội Chu.
Anh cũng tranh thủ ăn cơm với Lương Phượng Minh.
Tình cờ hôm ấy Dương Vận Thi cũng có mặt.
Trong bữa, nói đến chuyện người nổi tiếng nhận đại diện thương hiệu, Dương Vận Thi liếc Chu Duật Bạch một cái:
“Có những người cứ thích tạo chiêu trò, không có tác phẩm thì dựa mấy chuyện mập mờ để tạo nhiệt. Đi đâu cũng ve vãn bám víu, ai bị cô ta bám vào cũng xui xẻo. Lần này thì hay rồi, để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của cô ta.”
Chuyện Chung Ý và Lam Úc lên hot search, cả hai bên đều không lên tiếng giải thích. Ekip chỉ âm thầm xử lý, dìm bình luận xuống, chuyển hướng chú ý sang chuyện khác; và rồi độ nóng cũng nhanh chóng tiêu tan.
Một đoạn video thật sự không nói lên điều gì, đặt vào bối cảnh bạn bè cũng rất hợp lý.
Huống hồ Lam Úc vốn là người hoạt bát cởi mở, yêu thể thao.
Lương Phượng Minh cũng biết về hot search của Chung Ý.
Bà không can thiệp nhiều vào đời sống riêng của Chu Duật Bạch, nhưng với một cô gái có thân phận đặc biệt như thế, bà ít nhiều cũng để tâm.
Đường quai hàm Chu Duật Bạch căng cứng, giọng lạnh nhạt:
“Không biết mấy chuyện này liên quan gì tới cô Dương? Thích hắt nước bẩn lên người khác như vậy, bên cạnh mẹ tôi không cần những kẻ lắm lời. Tốt nhất nên biết giữ mồm giữ miệng.”
Lời này có ý che chở Chung Ý rất rõ ràng.
Trước nay Dương Vận Thi chưa từng bị anh nói thẳng mặt như thế, mặt lúc đỏ lúc xanh, chỉ biết cúi đầu câm lặng.
Lương Phượng Minh để mặc con trai răn dạy. Bà vốn cũng không thích người ngoài xen vào chuyện trong nhà, thế nên cứ ngồi yên không lên tiếng, sau đó bảo Dương Vận Thi về trước.
Chu Duật Bạch ở Lâm Giang, Chung Ý ở Bắc Thành; hai người vốn không ngày ngày sớm tối bên nhau. Điều này khiến Lương Phượng Minh cũng yên tâm phần nào.
Mấy ngày nay, Chu Duật Bạch khi thì ở ngõ Khâm Sùng, khi lại ở Hồ Hương Mật.
Tâm trạng bình thản, không có dấu hiệu vướng bận gì.
Từ nhỏ anh đã điềm tĩnh, không phải kiểu người dễ bị người khác chi phối cảm xúc.
Lương Phượng Minh hỏi:
“Cô Chung kia… có phải hơi tham vọng không?”
Con gái có tham vọng trong sự nghiệp là chuyện bình thường, nhưng tham vọng với đàn ông thì lại khiến người ta phải dè chừng.
Chu Duật Bạch thản nhiên đáp:
“Cô ấy không có.”
Quả thật, cô không có.
Dạo này không có công việc, Chung Ý đăng ký một lớp làm gốm, ngày nào cũng ở xưởng gốm nghịch đất sét. Hai tai không nghe chuyện ngoài cửa.
***
Triệu Thịnh hẹn Chu Duật Bạch đi ăn.
Chu Duật Bạch bảo trợ lý Lý gọi Chung Ý tới xã giao.
Người tinh ý đều hiểu — bậc thang đã được bày sẵn cho cô bước xuống.
Chung Ý nhận được điện thoại của trợ lý Lý, cũng không nói gì nhiều, chỉ gật đầu bảo được.
Cô trang điểm chuẩn bị cẩn thận rồi đến chỗ ăn.
Vừa gặp mặt.
Chu Duật Bạch lập tức nhíu mày.
Chung Ý mặc một chiếc váy cánh hoa hở lưng sâu, xuân sắc lấp ló, khiến người nhìn phải dừng mắt.
Nước hoa trên người sực nức — lại đúng mùi phấn son mà Chu Duật Bạch ghét nhất.
Cô ngồi ngay ngắn, thần sắc lạnh lùng.
Ngay cả Triệu Thịnh ngồi đối diện cũng bị mùi hương ấy làm nhiễu loạn.
Mắt anh ta lướt qua bờ ngực trắng mịn, đầy đặn như sữa đông của Chung Ý, cười bảo hôm nay cô thật khiến người ta thần hồn điên đảo.
Danh xưng “nước hoa hạ gục đàn ông” quả không ngoa.
Có người không thích, nhưng cũng có người mê đến không dứt ra được.
Ăn xong, Chung Ý tự nhiên theo Chu Duật Bạch trở về.
Cô ngồi cách anh một khoảng. Mùi phấn son ngọt ngấy ùa tới trong không gian chật hẹp, hun đến đầu óc anh choáng váng. Lửa giận bốc lên cuồn cuộn.
Lại nhìn gương mặt lạnh nhạt của cô với đôi môi mím thành một đường thẳng.
Chu Duật Bạch nhíu chặt mày kiếm, giọng lạnh lẽo:
“Dừng xe.”
“Em xuống đi.”
Anh hơi hất cằm, đôi mắt đẹp đầy ắp giận dữ, cười nhạt nói:
“Chung tiểu thư không cần đề phòng như vậy, tôi không có hứng thú với em.”
Chung Ý nhìn anh, hàng mi cong khẽ chớp.
Cô mím môi, không chút lưu luyến đẩy cửa xe, cầm lấy túi xách của mình rồi bước xuống.
Giày cao gót gõ nhịp, dáng người yểu điệu đứng bên đường nghĩ ngợi — phải về bằng cách nào, nên đi đâu.
Về căn hộ nhỏ của mình? Hay tìm Ôn Sa Sa uống vài ly?
Gió đêm lạnh lẽo thổi tung mái tóc, để lộ tấm lưng mảnh mai trắng ngần và làn da như sương như tuyết.
Khiến người qua lại liên tục ngoái nhìn.
Ánh mắt thanh lạnh của Chu Duật Bạch tối đi, đôi mày dài nhẹ cau.
Anh âm trầm nhìn ra bóng người bên ngoài cửa xe.
Cơn giận trong lồng ngực dâng lên không sao kìm nổi.
Thật không ngờ cô lại có cái kiêu hãnh không chịu nhún nhường như vậy.
Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Cô có biết bản thân đang dựa vào đâu không mà lớn gan như thế?
“Gọi cô ấy lại.” Chu Duật Bạch đổi ý.
Anh lạnh giọng ra lệnh cho tài xế, ánh mắt phủ đầy u ám:
“Không có sự cho phép của tôi, cô ấy không được đi đâu cả.”
Cuối cùng tài xế thuyết phục được Chung Ý quay lại xe.
Về đến nhà, sắc mặt cả hai đều không tốt.
Chung Ý muốn về phòng, lại bị Chu Duật Bạch kéo thẳng vào phòng tắm.
Cô sặc mấy ngụm nước trong bồn massage, nước nóng và bọt tắm liên tục xối lên người cô, tẩy đi mùi nước hoa nồng nặc. Toàn thân ướt sũng và nóng rực.
Cô nhìn anh thong thả cởi bỏ quần áo ướt, lộ ra thân hình săn chắc gọn gàng; thần sắc trên mặt còn lạnh lẽo và kiềm chế hơn cả vẻ đạo mạo thường ngày.
Ngón tay đàn ông thon dài đẹp mắt, vừa ngang nhiên vừa linh hoạt hữu lực.
Cô bị ép xuống trong bồn tắm, nước bắn vào mắt làm nó đỏ lên, ánh nhìn long lanh nước, vừa mong manh vừa đáng thương.
Nét mặt anh căng cứng:
“Ngoan ngoãn nhận lỗi, tôi sẽ cho em.”
Chung Ý nhắm đôi mắt mờ hơi nước:
“Em đâu làm gì sai… sao phải nhận lỗi… Ngược lại… chính Chu tổng nói… khụ… không hứng thú với em.”
Sắc mặt người đàn ông càng lạnh hơn.
Đôi mắt đen thẳm quan sát gương mặt đỏ ửng của cô, giọng lạnh lùng châm biếm:
“Đúng là không hứng thú. Chẳng qua em tự dâng tới cửa, tiện tay chơi một chút mà thôi.”
Chung Ý mở đôi mắt đen trắng phân minh nhưng đỏ hoe:
“Ngài chơi chán thì nói một tiếng, em còn phải tiếp người kế tiếp.”
Lời này lại khơi lên cơn giận ngút trời của anh. Anh bật cười lạnh:
“Còn sớm lắm. Đã rơi vào tay tôi rồi, đương nhiên phải tận dụng cho hết.”
Trong bồn, nước lạnh rồi lại nóng.
Chung Ý không kìm được bật ra những tiếng nức nghẹn lẫn rên rỉ. Đến cuối cùng, đầu gối bầm tím, toàn thân nhếch nhác được Chu Duật Bạch được bế ra khỏi phòng tắm.
Tỉnh dậy sau một giấc.
Mặt trời đã lên cao, trên giường bừa bộn ngổn ngang. Khoảng trống bên cạnh lạnh ngắt.
***
Chu Duật Bạch bảo chị Mạn quản lý dừng toàn bộ công việc hiện tại của Chung Ý, để cô bình tĩnh nghĩ lại — trên đời nào có chuyện cầm chén ăn thịt xong lại quay sang chửi người nấu.
Còn bộ phim cô thử vai cùng với Lam Úc, đương nhiên không còn tin tức.
Chị Mạn khuyên nhủ cô trước.
Không phải vấn đề nguyên tắc gì lớn lao, đâu cần làm đến mức này.
Trước hết nghĩ xem cô dựa vào đâu mà sống?
Ngoan ngoãn xin lỗi, nhận sai một câu, chuyện liền trôi qua.
Chung Ý cắn môi, không nói lời nào.
Cô cũng dứt khoát ngừng sử dụng chiếc thẻ phụ trong tay, không chịu tiêu thêm của anh một đồng nào nữa.
“Được thôi, để xem cô ấy chịu được mấy ngày.”
Chu Duật Bạch ngồi ngả người trên ghế làm việc, vẻ mặt thờ ơ chẳng buồn bận tâm.
Chỉ là anh không ở Bắc Thành, căn bản không trói buộc nổi cô.
Trợ lý Lý lấy hết can đảm mang tin vào phòng làm việc:
“Cô Chung đi đóng phim rồi ạ.”
Hợp đồng quản lý của cô ký rất thoáng, công ty gần như không ràng buộc gì. Chỉ cần tìm được công việc, cô có thể đi bất cứ lúc nào.
Chu Duật Bạch nhíu đôi mày lạnh:
“Đi đâu?”
“Một thành phố nhỏ ở Tây Nam.”
Đình Đình nói nơi ấy khá hẻo lánh hoang vu, đoàn phim quay một bộ có phong vị dân tộc.
Hai tháng, thù lao bình thường, điều kiện gian khổ.
“Tùy cô ấy.” Chu Duật Bạch xoay xoay khuy măng-sét trên tay áo sơ mi, bật ra một tiếng cười lạnh.
Trợ lý Lý cũng không hiểu nổi diễn biến hiện tại.
Ban đầu hai người giận dỗi chẳng phải vì tin đồn giữa Lam Úc và cô Chung sao?
Sao về sau lại thành chiến tranh lạnh, thành giận hờn hơn thua?
Hờn đến mức công việc lẫn chi tiêu của cô Chung đều bị ngưng lại, bản thân cô ấy thì chạy tới tận nơi rừng núi xa xôi quay phim.
Thật là không bình thường.
***
Chung Ý vừa đi, thoáng cái đã hơn một tháng bặt vô âm tín.
Chu Duật Bạch vẫn làm việc, tiếp khách như thường, phong thái ôn hòa nhã nhặn quen thuộc không hề thay đổi.
Trong những buổi xã giao, anh ngồi giữa đám đông, dáng vẻ thanh thoát sang quý, nụ cười như gió xuân lướt qua, có soi mấy cũng chẳng thấy điểm khác lạ.
Chỉ là thỉnh thoảng tranh thủ giữa giờ, anh vuốt màn hình điện thoại. Mày đẹp hơi nhíu, rồi anh chống trán đặt điện thoại xuống.
Chiếc thẻ của Chung Ý vẫn có sao kê gửi về.
Trước đây Chu Duật Bạch chưa từng hỏi đến chi tiết. Giờ khi trợ lý Lý báo lại, anh im lặng giây lát rồi hiếm hoi nhận lấy bản sao kê để xem.
Nhưng cũng chẳng thấy gì đặc biệt, toàn là những khoản chi cho ngôi nhà.
Thỉnh thoảng anh cũng bắt gặp phim hay quảng cáo có Chung Ý được phát.
Cô trong màn hình cười tươi duyên dáng, ánh mắt linh động rạng rỡ.
Chu Duật Bạch nhìn hai giây rồi thản nhiên dời mắt, cong ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn.
Trợ lý Lý theo anh về Bắc Thành hai lần, hỏi anh muốn về nhà hay đến khách sạn nghỉ.
Xe rõ ràng đã dừng dưới khu nhà.
Anh ngẩng đầu nhìn lên những ô cửa sổ tối đen phía trên.
Cuối cùng vẫn bảo tài xế quay đầu đi khách sạn.
…
Trợ lý Lý thu xếp lịch công tác.
Chu Duật Bạch cầm lịch trình xem một hồi, hỏi:
“Lần này sắp xếp đi những khu vực nào?”
Trợ lý Lý đáp:
“Chi nhánh Đông Nam, Trung bộ và Nam bộ đều đổi người phụ trách, đang chờ Chu tổng đến kiểm tra. Ngài thấy thế nào ạ?”
Chu Duật Bạch nhàn nhạt hỏi:
“Chi nhánh Tây Nam thì sao?”
“Tây Nam…”
Trợ lý Lý nuốt ực một ngụm, rồi lập tức phản ứng kịp:
“Tây Nam cũng nằm trong kế hoạch lần này… Chu tổng, ngài xem một tuần liền đi mấy khu vực, thứ sáu kết thúc ở Trung bộ, cuối tuần vừa hay có thể dừng lại Mậu Châu hai ngày, ngài thấy sao?”
Chu Duật Bạch xoay xoay cây bút trong tay, hàng mi hạ thấp che đi ánh mắt:
“Anh đi sắp xếp đi.”
***
Việc quay phim của Chung Ý ở Mậu Châu cũng chẳng suôn sẻ.
Cô chỉ không muốn ở lại Bắc Thành — nơi không cách nào né được Chu Duật Bạch, nên mới mượn cớ quay phim để đi nơi khác.
Điều kiện nơi quay phim đơn sơ khỏi phải nói, mà quay phim xưa nay chưa bao giờ là chuyện nhàn nhã.
Cô theo đoàn phim trèo đèo lội suối, ngày nào cũng dậy sớm về khuya, quay liên tục mười mấy tiếng.
Thêm nữa, Chung Ý hơi bị “không hợp thủy thổ”.
Ngay ngày đầu đến đoàn, cô bị côn trùng trong khách sạn cắn một phát, dị ứng nghiêm trọng, ngứa rát khó chịu.
Sau đó lại quay một cảnh ngã xuống nước, cô ngâm mình dưới nước lạnh lâu, lại đổ bệnh.
Nhưng không dám làm chậm tiến độ quay, cô chỉ đến bệnh viện địa phương lấy ít thuốc rồi lại quay về đoàn.
https://vymiu.com/gia-tinh-lo-y-huu-do-thanh/
— —
