CHƯƠNG 24 – Chu Duật Bạch hờ hững lướt qua cô
Đêm ấy, Chu Duật Bạch ngủ lại nhà Chung Ý.
Căn hộ nằm trong khu dân cư cũ kỹ, lại ở tầng ba, ngoài cửa sổ là tán cây rậm rạp tỏa bóng. Trời vừa hửng sáng đã vang lên tiếng chim hót, tiếng xe rác, tiếng người dậy sớm tập thể dục.
Chu Duật Bạch mở mắt, hơi cau mày.
Anh chưa từng sống trong kiểu môi trường thế này, dĩ nhiên cũng chưa từng bị những âm thanh như vậy đánh thức.
Chung Ý thì nằm co bên mép giường, một chân còn thòng xuống dưới.
Giường cô chỉ rộng 1m5, dĩ nhiên chẳng thể sánh với giường kingsize trong khách sạn.
Và càng không đủ chỗ cho người đàn ông tay dài chân dài như anh.
Chu Duật Bạch ngắm cô một lúc.
Cô khi ngủ trông như một bức tranh tĩnh vật.
Mái tóc dài đen mượt phủ kín gối.
Váy ngủ hai dây với chất vải trơn mướt ôm lấy vóc dáng, phác họa những đường cong uyển chuyển. Eo thon nhỏ có thể ôm trọn trong tay. Cánh tay và bờ vai trắng mịn ánh lên sắc sáng dịu như ngọc.
Khi anh kéo cô vào lòng—
Chung Ý mơ màng mở mắt, chớp đôi hàng mi, không phòng bị và ngơ ngác nhìn anh.
Đôi mắt trong veo ấy khiến tim người ta “hụt” một nhịp, khoảnh khắc đó có một cảm xúc đánh thẳng vào lồng ngực.
Cô cứ thế tỉnh giấc.
Nhà cách âm kém, tầng lại thấp, ngay dưới cửa sổ là lối đi trong khu.
Nhạc mở loa ngoài khi chạy bộ, tiếng người già đi chợ về trò chuyện rôm rả, bước chân vội vàng của dân văn phòng… tất cả lẫn vào nhau bên ngoài cửa sổ.
Ánh sáng trong phòng nhạt như sữa loãng.
Không khí trôi lững lờ, mang theo mùi tươi mát của lá cây buổi sáng.
Tầng hai có người mở cửa sổ phòng ngủ thông gió, còn thò đầu chào hỏi người dưới đường, tám chuyện thời tiết với cả việc tối qua ngủ ngon hay không.
Một buổi hòa tấu piano – dù biết rõ tiết tấu và giai điệu, nhưng vẫn dè chừng khán giả.
Ngón tay rơi mạnh lên phím đàn, mỗi âm tiết đều lịm đi ngay trên dây.
Cho đến khi kết thúc.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước.
Chung Ý nằm trên giường, mồ hôi còn vương, cố định lại tinh thần.
Chu Duật Bạch bước ra, tóc đen còn nhỏ giọt, hơi nước bám trên đường nét tinh tế khiến gương mặt càng thêm nhu hòa.
Anh tao nhã lấy áo sơ mi và quần tây mặc vào.
Chung Ý dõi theo dáng anh rũ mắt, đôi tay thon dài đẹp đẽ cài từng chiếc khuy.
Một người vốn đã đẹp, lại khoác kiểu trang phục mang nét cấm dục như vậy, phong thái thanh nhã đến khó lòng không động tâm.
Mặc xong áo quần, trước khi đi anh chỉ thản nhiên nói:
“Phòng tắm quá chật, tiếng ồn quá lớn.”
Giọng điệu giống như đánh giá khi trả phòng khách sạn, thể hiện ý bất mãn.
Sự chênh lệch của thế giới này hiện hữu khắp nơi.
Anh chưa từng sống giữa đám đông, cũng chưa bao giờ phải vật lộn với cuộc sống – một công tử kiêu ngạo sinh ra và lớn lên trong nhung lụa.
“Lần sau để em đến khách sạn.”
Cô đứng dậy giúp anh chỉnh lại sơ mi, nhỏ nhẹ nói:
“Nơi này không phù hợp để anh đến.”
***
Trương Giản Tắc tuyên bố chấm dứt hợp tác với Tinh Lan, toàn bộ công việc chuyển về studio riêng.
Ngay sau khi hủy hợp đồng, anh ta lập tức công bố một dự án phim lớn.
Anh ta có thể thoát khỏi một công ty nhỏ như Tinh Lan để bật lên, tất nhiên chống lưng không phải người thường.
Phía sau Trương Giản Tắc có một công ty đầu tư phim ảnh, còn có quỹ đầu tư mạo hiểm; mà nếu lần theo cổ phần đều dẫn đến Chu Tư Mân.
Chẳng bao lâu sau.
Người tinh mắt phát hiện studio của Trương Giản Tắc ký hợp đồng với một tân binh.
Chung Ý xuất hiện trong poster tuyên truyền trên trang chủ.
…
Lam Úc đang quay phim ngoài đảo miền Nam, tin tức cập nhật chậm.
Biết chuyện anh vừa cười vừa trêu:
“Em với Giản Tắc… không phải là…”
Trước đây anh từng định giúp Chung Ý, muốn giới thiệu cô vào công ty quản lý của mình.
Nhưng Chung Ý từ chối.
Anh hiểu cô không có ý đó với mình.
Trong giới này, động lòng rất dễ, nhưng cũng rất khó.
Chung Ý cười giải thích:
“Anh đừng truyền tin đồn nha, lỡ đâu gây phiền cho anh Giản Tắc. Anh ấy có một fan cuồng dữ lắm, cũng sẽ gây phiền cho em nữa. Chỉ vì bọn em đều từ Tinh Lan ra, hợp tác sớm, hồi mới vào nghề anh ấy cũng giúp em rất nhiều.”
Giọng cô chân thành, không giống bịa đặt.
Nói vài câu cũng chẳng rõ ràng.
Lam Úc vội vàng cúp máy:
“Đợi anh về Bắc Thành, mình hẹn nhau ăn một bữa đi.”
…
Kiều Y cũng biết chuyện này.
Chuyện ở đoàn phim lần trước, công ty phải bỏ rất nhiều công sức mới dẹp yên. Chung Ý gặp sự cố treo dây cũng có liên quan đến cô ta, may mà không để lại chứng cứ.
Dù vậy, cô ta vẫn nhận không ít hậu quả.
Mấy hợp đồng đại diện và tài nguyên bị giật mất sạch, công việc hiện tại gần như tan thành mây khói.
Kiều Y đúng là sợ rồi, hối hận không kịp. Không ngờ lại đắc tội người không nên đắc tội.
Người đè cô xuống tận đáy ấy…
Cô ta dò hỏi khắp nơi, cuối cùng mới biết người đó tên Chu Tư Mân.
Chu Tư Mân không nổi danh ở Bắc Thành, nhưng ở Lâm Giang lại là Nhị thiếu tiếng tăm lừng lẫy của tập đoàn Thiên Hằng.
Còn ở Bắc Thành, nổi tiếng hơn chính là Chu An Hòa và Lương Phượng Minh, cùng người con trai Chu Duật Bạch.
Giờ Chung Ý vào công ty của Trương Giản Tắc.
Mà kim chủ phía sau Trương Giản Tắc cũng là Chu Tư Mân.
Rõ ràng cho thấy Chung Ý đã dựa được vào Chu Tư Mân, mà phía sau Chu Tư Mân lại là tập đoàn Chu thị.
Chẳng trách có thể xử cô ta dễ dàng như vậy.
Muốn gỡ rối cục diện trước mắt, Kiều Y chỉ còn cách cầu xin Chung Ý.
Nhưng Chung Ý hoàn toàn không muốn dính dáng đến cô ta nữa.
Cuối cùng, Kiều Y gọi được Dương Vận Thi, bạn đại học của Chung Ý. Biết đâu Dương Vận Thi có thể giúp.
Dương Vận Thi nghe xong thì sửng sốt:
“Chung Ý bám được vào Chu Tư Mân? Cậu chắc chứ?”
“Chắc mà.” Kiều Y kể lại chuyện hai người trong đoàn phim.
Cô ta vừa lau nước mắt vừa nói:
“Lúc đối diễn, bọn mình có va chạm, cô ta không chịu phối hợp. Bộ phim đó mình bị cô ta hành khổ sở lắm. Hôm đó đang yên đang lành, tự nhiên cô ta xông vào phòng hóa trang, hắt thẳng cốc nước vào mình, rồi chỉ tay mắng té tát. Cả đoàn đều nghe thấy. Mình tức đến phát khóc mà có dám làm gì đâu, chỉ đành nhịn. Còn cô ta thì ngang ngược hết sức.
Vì chuyện đó mà mình bị chỉnh thê thảm. Sau này mình dò hỏi mới biết là do Chu Nhị thiếu. Mình mất liền mấy công việc, còn bị công ty phạt. Mình đi tìm Chung Ý xin lỗi cầu xin, nhưng cô ta chẳng thèm để ý… Có lần mình tìm cơ hội đến cửa hàng cô ta mua sắm, cô ta ngồi trong phòng VIP uống trà, không thèm nói chuyện với mình. Lúc đi mình còn nghe nhân viên nói gì mà cà thẻ của Chu tiên sinh…
Vận Thi, cậu là bạn đại học của cô ta, làm ơn giúp mình đi. Xin cô ta tha cho mình một đường sống.”
Dương Vận Thi hừ khẽ, giọng khinh bỉ:
“Hay thật. Chỉ bám được đứa con riêng của bồ nhí mà đã vênh váo như vậy. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, loại người đó vĩnh viễn chẳng lên nổi mặt bàn.”
Nghe giọng điệu chắc nịch đó, mắt Kiều Y sáng lên, nắm chặt tay Dương Vận Thi:
“Vận Thi, cậu còn cách khác đúng không? Cậu theo mẹ nuôi, lại có Chu Duật Bạch… họ cũng là người của Chu thị mà.”
Dương Vận Thi chưa hề qua lại gì với Chu Tư Mân.
Nhưng thường ở cạnh Lương Phượng Minh nên Dương Vận Thi biết rất rõ về mẹ con Ôn Từ Liễu, biết chủ tịch Chu thiên vị đứa con riêng kia đến mức nào, cũng biết mục đích Chu Duật Bạch ở lại Lâm Giang.
Trong lòng cô ta vốn xem thường Chu Tư Mân.
Bề ngoài Chu Duật Bạch vẫn hòa thuận với bên Ôn Từ Liễu, nhưng cả nhà đó đều kiêng dè anh, sợ anh ra tay tuyệt tình, làm chuyện diệt sạch không chừa đường lui.
Dương Vận Thi nghĩ ngợi, Chu Tư Mân thì có là gì. Chẳng phải cũng ngoan ngoãn nghe lời khi ở bên cạnh anh Duật Bạch đó sao.
***
Chung Ý nhận được lời mời dự sự kiện thương mại của một thương hiệu thời trang cao cấp nước ngoài, chủ yếu chuyên về trang phục nữ.
Hãng vừa vào thị trường trong nước, nên tổ chức lễ kỷ niệm và mời nhiều nữ diễn viên tham dự, cũng nhân dịp này tìm kiếm gương mặt đại diện phù hợp.
Rất bất ngờ. Chung Ý cảm thấy danh tiếng của mình căn bản không đủ để được thương hiệu như vậy mời.
Nhưng cũng không biết chừng. Thương hiệu mới gia nhập thị trường, rất có thể muốn tìm một gương mặt mới mẻ, hợp thẩm mỹ của họ.
Không nghi ngờ gì — đây là một cơ hội quá tốt.
Cô vui vẻ nhận lời.
Trang phục hôm đó dĩ nhiên phải mặc đồ của thương hiệu. Do ban tổ chức chỉ định.
Chiếc váy của Chung Ý thuộc dòng party, với phong cách cá tính táo bạo.
Váy cực kỳ nóng bỏng.
Vải không nhiều, phần ngực bó đầy, eo khoét táo bạo, tà váy xẻ ngay giữa đùi. Đuôi váy dạng cá lấp lánh theo từng bước đi, phô gần như trọn đôi chân.
Đáng ngại nhất là chất liệu vải lưới ánh sắc, nhìn thấy rõ cả nội y bên trong.
Kích cỡ còn lớn hơn một size.
Đội ngũ của Chung Ý cố gắng thương lượng với hãng xem có thể đổi váy không.
Nhưng bị từ chối thẳng thừng. Họ nói đây là chất liệu sàn diễn, mẫu thiết kế từng được nhiều người mẫu và minh tinh quốc tế mặc, không thể đổi, cũng không thể chỉnh.
Cuối cùng, chị Mạn phải đích thân đứng ra:
“Nhưng mẫu váy này không hợp khí chất nghệ sĩ nhà tôi. Cô ấy hợp phong cách ngọt ngào hoặc nghệ thuật hơn. Chúng tôi không phản đối mặc mẫu này, nhưng muốn tìm sự phù hợp hoàn hảo giữa người và trang phục. Điều đó cũng tốt cho danh tiếng thương hiệu. Chẳng ai muốn thấy một chiếc váy đẹp bị mặc sai người, dưới ống kính truyền thông có thể phản tác dụng.”
Hai bên giằng co hồi lâu.
Phía đối phương cân nhắc rất lâu rồi mới đồng ý cho chỉnh nhẹ váy — tuyệt đối không được phá chất liệu hay form dáng.
Váy được bó lại một size, thêm lớp lót, phần ngực tăng đường an toàn.
Để chắc ăn, Chung Ý còn mang theo một chiếc khăn choàng.
Để hợp với bộ váy, hôm nay cô đi theo phong cách yêu mị: tóc ướt rối như tảo biển, eyeliner đậm, mắt màu khói, môi đỏ rực, phụ kiện to bản.
Làn da trắng sáng đến chói mắt, đường cong mê hoặc, váy ngắn ánh vảy cá và đôi chân dài như hóa thành đuôi cá sống động.
Đến nơi.
Chung Ý mới phát hiện mình là người mặc táo bạo nhất, cũng nổi bật nhất.
Càng không ngờ lại gặp Dương Vận Thi ở đây.
Bên cạnh Dương Vận Thi là một phu nhân trung niên quý phái, sắc sảo.
Và quý ông trẻ tuổi, dáng cao ráo với gương mặt xuất sắc đứng bên cạnh, chẳng phải Chu Duật Bạch thì là ai?
Ánh mắt lạnh nhạt của anh quét đến, hàng mày hơi nhíu lại…
Rõ ràng cũng bất ngờ khi thấy Chung Ý xuất hiện ở đây.
Cô cũng kinh ngạc không kém trước cuộc chạm mặt này.
Chu Duật Bạch và mẹ anh.
Cô hoàn toàn không biết họ sẽ xuất hiện ở đây.
Tập đoàn Phượng Dực là nhà phân phối đưa thương hiệu này vào thị trường trong nước, cũng là một trong những đơn vị tổ chức sự kiện lần này.
Chung Ý bỗng thấy tim hơi hoảng.
Vốn dĩ cô không muốn có bất kỳ liên quan nào.
Nhưng từ xa, Dương Vận Thi đã lớn tiếng gọi cô, còn đưa cả Lương Phượng Minh và Chu Duật Bạch đến.
“Chung Ý.” Dương Vận Thi nói oang oang, “Hôm nay cậu đẹp quá trời.”
“Mẹ nuôi, anh Duật Bạch, đây là bạn đại học của con — Chung Ý, cũng là diễn viên có chút tiếng tăm.”
Châu Duật Bạch đứng trước mặt cô, dáng đứng ưu nhã, gương mặt không biểu cảm.
Đôi mắt đen thẫm lướt qua cô, rồi rất nhanh dời đi.
Chung Ý cố nặn ra một nụ cười:
“Chào mọi người.”
Châu Duật Bạch lễ độ nhưng xa cách đưa tay:
“Chung tiểu thư, hân hạnh.”
“Hân hạnh.” Cô cũng đưa tay ra đáp lại.
Hai bàn tay chỉ chạm khẽ rồi lập tức rút về.
Lương Phượng Minh chỉ khách sáo gật đầu với cô.
Thậm chí còn không buồn đưa tay, chỉ hờ hững xã giao:
“Cảm ơn cô Chung đã tới dự.”
Lương Phượng Minh vốn không thích giao thiệp sâu với người trong giới giải trí, mọi tiếp xúc đều vì công việc.
Nhất là kiểu nữ diễn viên trẻ tuổi, đầy tham vọng như thế này.
Bà được nuôi dạy theo chuẩn mực khuê môn nề nếp, thiên về những cô gái khí chất đoan trang, thanh nhã.
Khó tránh khỏi cảm thấy hình tượng của Chung Ý quá mức thu hút sự chú ý.
Dù bà biết đây là sự kiện, là yêu cầu công việc, nhưng đôi gò ngực lộ nửa, khe ngực sâu hút của Chung Ý đã đủ để tạo ấn tượng đầu tiên.
Huống chi lại đứng trước mặt Chu Duật Bạch.
Một quý ông trẻ tuổi, nhiệt huyết, có ai không động lòng trước tiếng gọi của hải yêu?
Chung Ý tinh tế nhận ra ánh mắt của Lương Phượng Minh.
Đánh giá và đề phòng.
Thêm vào sự lạnh lùng không nhìn đến của Chu Duật Bạch, và nét thâm ý trong mắt Dương Vận Thi.
Đứng giữa những người giàu có tao nhã, cao sang hoàn hảo này, cô chợt thấy mình như một món hàng được đem ra trưng bày.
Mặc lên thì là hàng.
Cởi ra cũng vẫn là hàng.
…
Chào hỏi qua loa xong.
Không ai có ý muốn nói chuyện thêm.
Chu Duật Bạch hờ hững lướt qua cô.
Chung Ý về chỗ của mình, choàng chiếc khăn lên người rồi ngồi xuống.
Dương Vận Thi đỡ Lương Phượng Minh rời đi.
Cô ta nghiêng đầu nhìn Chu Duật Bạch, hỏi:
“Anh Duật Bạch, anh còn nhớ cô ấy không?”
Sắc mặt Chu Duật Bạch nhàn nhạt, giọng cũng lạnh:
“Cô ấy?”
“Chung Ý đó. Trước đây anh gặp rồi mà. Cô ấy còn cố tình chạy đến trước mặt anh chào hỏi, nói là hai người từng gặp nhau.”
Lương Phượng Minh cũng quay đầu:
“Duật Bạch, cô diễn viên vừa rồi — con quen à?”
Anh đáp như thể chuyện chẳng đáng nhắc tới:
“Không quen, không nhớ.”
Dương Vận Thi bật cười nhẹ:
“Vậy thì tốt. May mà cô ta không bám theo anh nữa.”
Cô ta ngập ngừng một chút, rồi như chia sẻ bí mật khó nói:
“Em nghe nói… cô ta bây giờ đang bám theo… Nhị thiếu.”
Bước chân Chu Duật Bạch khựng lại.
Lương Phượng Minh nhíu mày:
“Ai?”
“Con nói sai rồi, là Chu Tư Mân.” Dương Vận Thi lè lưỡi.
“Con có cô bạn tên Kiều Y, cũng là diễn viên, lúc trước từng đóng phim với cô bạn học Chung Ý này của con. Chung Ý vừa giành ống kính, vừa giành lời thoại, Kiều Y chịu không nổi mới nói cô ta vài câu. Không ngờ ngày hôm sau, trước mặt cả đoàn phim, Chung Ý vừa hắt nước vừa mắng chửi thô tục làm Kiều Y khóc tức tưởi. Hôm sau nữa Kiều Y bị đuổi khỏi đoàn, mất luôn mấy công việc khác. Người ta nói cô ấy đắc tội người không nên đắc tội.”
Lông mày Lương Phượng Minh càng nhíu chặt.
Sắc mặt Chu Duật Bạch dần lạnh xuống.
“Kiều Y hỏi thăm khắp nơi mới biết người cố ý trả thù cô ấy là Chu Tư Mân. Chung Ý đang bám vào Chu Tư Mân, vì chuyện xảy ra trong đoàn phim nên ác ý trả thù Kiều Y.”
Dương Vận Thi thở dài:
“Trong giới ai cũng biết Chu thị, biết chú Chu và anh Duật Bạch. Không ai dám đắc tội Nhị thiếu vì sợ Chu thị làm khó. Thế là Kiều Y bị chèn ép, sự nghiệp tiêu tan, oan uổng mà không biết kêu ai. Tội nghiệp lắm ạ.”
“Duật Bạch.” Lương Phượng Minh quay sang con trai, tức giận, “Tư Mân đang dưới tay con, con biết chuyện này không? Nó có muốn làm bậy thì mặc nó, nhưng tuyệt đối không thể mượn danh Chu thị để gây chuyện. Hôm nay vì một cô diễn viên mà hại người, ngày mai còn bày ra trò gì nữa? Con không thể để cái nhà đó làm bậy mãi như thế được…”
Chu Duật Bạch không đáp lại mẹ mình.
Chỉ quay sang hỏi Dương Vận Thi:
“Cô chắc những gì mình nói là thật?”
Thấy ánh mắt anh nghiêm nghị, thần sắc lạnh băng, Dương Vận Thi liên tục gật đầu:
“Đương nhiên là thật, một trăm phần trăm.”
Giọng anh lãnh đạm:
“Tôi sẽ điều tra.”
Lương Phượng Minh đầy bất mãn:
“Con đừng dung túng cái nhà đó nữa. Đến lúc phải trở mặt thì cứ trở mặt. Nếu ba con gây khó, mẹ sẽ đến ngõ Khâm Sùng hỏi xem ông bà nội định xử lý thế nào.”
Dương Vận Thi cũng nhẹ nhàng thêm vào:
“Đúng ạ. Kiều Y bị họ hại thảm lắm rồi, Châu Tư Mân ỷ vào Chu thị mà bắt nạt người ta quá đáng…”
Chu Duật Bạch cắt ngang:
“Con sẽ xử lý.”
Lương Phượng Minh nghĩ ngợi một lúc, ấn tượng về Chung Ý đã rớt xuống tận đáy.
Bà nhíu mày, nói thêm:
“Duật Bạch, con phải tránh xa loại người như cô Chung đó. Mấy cô diễn viên kiểu này… chuyện gì cũng làm được.”
“Con biết rồi.”
—
https://vymiu.com/gia-tinh-lo-y-huu-do-thanh/
