Skip to content

Vy Miu

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 63

  • by

Thêm mười ngày nữa. Cô bắt đầu tìm cách để thôi nghĩ về anh. Nhưng thất bại. Cô đã thử làm mọi điều anh từng khuyên, nhưng chẳng có gì khiến lòng nhẹ nhõm hơn.

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 62

  • by

Người đàn ông ấy biến mất như thể tan vào không khí. Mọi thứ như một giấc mộng. Hương nhang nồng nặc xộc vào mũi, vòng hoa tang không ngừng được đưa tới.

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 61

  • by

Người được nhắc đến trong đoạn ghi âm không phải là tình nhân của tôi. Tôi chưa từng phản bội trách nhiệm và niềm tin trong hôn nhân. Vợ tôi chính là ‘406’ được nhắc đến trong đoạn băng.

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 59

  • by

Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt anh bỗng khựng lại. Dưới tán hoa anh đào nở rộ, một cô gái đứng lặng lẽ. Mái tóc dài buông xuống lưng, chiếc váy trắng ôm lấy dáng người mảnh mai.

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 58

  • by

Một đứa trẻ, chỉ cao đến hông anh. Đôi mắt tròn xoe như mắt thỏ, hai gò má hồng hào tựa như vừa được tô bằng bút sáp màu. Là người… hay là búp bê?

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 57

  • by

“Nếu muốn giống con trai tôi, thì phải ăn như nó!” Nhìn những người đáng ghê tởm trong gia đình này, anh cảm thấy mọi thứ liên quan đến việc mở miệng đều thật kinh tởm.

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 56

  • by

Anh không có tên, được sinh ra bên bờ nước, nơi người cha ngư dân đang sống với căn lều tồi tàn giữa vùng đánh cá. Nơi đó lúc nào cũng nồng nặc mùi cá.

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 55

  • by

«BÊ BỐI NGOẠI TÌNH CHẤN ĐỘNG CỦA PHÁT NGÔN VIÊN NHÀ XANH!»
«BẢN GHI ÂM THÔ TỤC CỦA BAEK SA-EON GÂY PHẪN NỘ!»
«PHÁT NGÔN VIÊN BAEK: “TÔI MUỐN XX” – MỘT CÚ SỐC LỚN!»

Khi điện thoại đổ chuông – Chương 54

  • by

Cô dường như đã hiểu được bản chất thực sự của những cơn ác mộng anh vẫn gặp từ thuở nhỏ. Trong suốt những năm qua, anh luôn mơ thấy khuôn mặt của chính mình—nhưng từ góc nhìn của Baek Sa-eon đã chết.

<p>You cannot copy content of this page</p>