Tiểu trù nương ở biên quan – Chương 105
Nghe tin mẫu thân bị thương, An Vĩnh Nguyên lập tức từ Tây Châu đại doanh trở về An phủ.
Nghe tin mẫu thân bị thương, An Vĩnh Nguyên lập tức từ Tây Châu đại doanh trở về An phủ.
Khương Ngôn Ý không tiện nói Phong Sóc tới, chỉ cười gượng đáp qua loa:
“Có một lão bà bà không biết xâu thịt, ta giúp bà ấy một lúc.”
Khương Ngôn Ý thấy sắc mặt hắn đột ngột trở nên khó coi, không nhịn được bật cười:
“Chàng còn sợ ta với hắn có gì sao?”
Bỗng nhiên trong tiệm có một mối làm ăn lớn như vậy, Khương Ngôn Ý tuyệt đối không dám lơ là.
Phong Sóc vốn tưởng nàng sẽ vui mừng, nào ngờ câu đầu tiên nàng nói lại là:
“Chúng ta… chỉnh lại thanh danh cho chàng đi?”
Hạ nhân bị mắng, vội điều chỉnh lại hơi thở, nhưng vì quá kinh hãi nên giọng vẫn run rẩy:
“Liêu… Liêu Nam Vương đến phủ cầu hôn ạ!”
Sở Thừa Mậu lộ vẻ ghét bỏ, lười đôi co thêm, xoay người vào trong thăm Sở Ngôn Quy. Khương Ngôn Ý đứng bên nhìn cảnh huynh muội đấu võ mồm, không nhịn được bật cười.
Dưới tác dụng của hương liệu, mùi thịt sườn càng thêm đậm đà. Sườn được hồng khúc nhuộm màu tự nhiên, hầm xong đỏ hồng óng ánh, trông vô cùng hấp dẫn.
Không đau, chỉ là nhớ lại ánh mắt vừa dã tính vừa kiềm chế của Phong Sóc khi ấy, tim nàng bỗng đập nhanh mấy nhịp.
Phong Sóc lên giọng đe dọa:
“Còn cười nữa à? Có tin ta hôn nàng ngay bây giờ không?”
Ăn tỏi sống xong lại hôn môi, nghĩ thôi đã thấy quá mức tà ác.