Tiểu trù nương ở biên quan – Chương 85
Ánh lửa trong đêm lạnh không mang lại chút ấm áp nào, trái lại khiến lòng Khương Ngôn Tích chìm hẳn xuống đáy. Người che miệng nàng thân hình mảnh khảnh,
Ánh lửa trong đêm lạnh không mang lại chút ấm áp nào, trái lại khiến lòng Khương Ngôn Tích chìm hẳn xuống đáy. Người che miệng nàng thân hình mảnh khảnh,
Vì sự nghiệp son phấn của mình, Sở Thục Bảo quyết định bắt đầu từ Sở lão phu nhân. Sau bữa cơm, nàng ở trước mặt lão phu nhân khéo léo khoe mẽ một hồi, rồi nhân đó nói ra ý định mở tiệm son phấn.
Khương Ngôn Ý vào bếp, Sở Huệ Bảo ham ăn, cũng muốn theo vào xem, nhưng bị Sở Thục Bảo gọi lại. Ngược lại, Sở Thục Bảo lấy cớ giúp việc, cùng Khương Ngôn Ý đi xuống bếp.
Lục Lâm Viễn chưa từng bực bội đến thế. Hắn không rõ là đang giận bản thân vì thái độ tối qua với Khương Ngôn Tích, hay giận nàng lúc nào cũng không phân biệt được tình thế, nghĩ gì làm nấy.
Dù vậy, mấy kẻ kia giữ lại cũng chẳng yên phận. Khương Ngôn Ý không muốn sau này họ sinh chuyện, coi như bỏ tiền mua sự an tâm, liền theo giá một tiền mỗi người, để lái buôn người dẫn họ đi.
Một bát mì chay ngoài quán bán bốn văn, bánh mì ăn liền của nàng bán hai văn một chiếc. Giá không thể rẻ như cách sản xuất quy mô lớn về sau, nhưng tiện lợi,
Nàng làm sạch vịt, chặt thành miếng, đun sôi nước trong nồi rồi cho rượu nấu ăn và gừng thái lát vào, trụng thịt vịt để khử mùi tanh. Sau đó vớt ra rửa sạch bọt máu,
Số bạc nàng còn trong tay, dù mở rộng cửa hàng hay mở chi nhánh đều là con đường chắc ăn, ít rủi ro. Đổ tiền vào một lò xay đang bên bờ đóng cửa quả thật mạo hiểm.
Hai người lại cãi qua cãi lại. Khương Ngôn Ý khuyên không được, đành mặc kệ hai ông già cãi nhau cho đã.
Khương Ngôn Ý đáp: “Chàng mà thật sự say thì ta lại càng không nguy hiểm.”