Giả tình lộ ý – Chương 12
Cô nâng váy, cúi người chui vào, thế là ngồi sát ngay bên cạnh anh. Vạt áo chạm nhau, gần như có thể cảm nhận được hơi nóng của cơ thể đối phương.
Cô nâng váy, cúi người chui vào, thế là ngồi sát ngay bên cạnh anh. Vạt áo chạm nhau, gần như có thể cảm nhận được hơi nóng của cơ thể đối phương.
Anh cúi người ghé sát lại gần, đôi mắt đẹp chẳng để người ta đoán được điều gì ẩn trong đó, giọng nói nhẹ nhàng: “Cô Chung thích tôi ở điểm nào?”
Sợi dây chuyền trượt ra khỏi cổ áo, vẽ một đường cong mềm nơi xương quai xanh, ngôi sao sáu cánh lấp lánh trong ánh sáng, nhẹ đong đưa trước mắt anh.
Đêm hôm ấy, chuyện kia… Không ai hỏi, cũng không ai nhắc lại. Cô biết chắc mình đã uống phải thứ gì đó. Mấy ly rượu kia, không thể khiến cô say đến mức ấy.
Chung Ý run run nâng tay, đầu ngón tay lạnh buốt chậm rãi men theo khuỷu tay anh, chậm rãi trượt lên, động tác vừa yếu ớt vừa như có chút khêu gợi. Đến cổ tay anh, cô khẽ vuốt, ngón tay mảnh mai miết qua xương cổ tay, rồi bỗng siết chặt lấy lòng bàn tay anh.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Đôi mắt Chu Duật Bạch đen thẳm, anh thong thả nhấp một ngụm bia:
“Mười triệu, không muốn sao?”
Chu Duật Bạch ngồi xuống sofa. Chỉ khẽ ngẩng mắt, tầm nhìn đã chạm ngay vào Chung Ý ngồi bên cạnh. Đôi mắt anh sâu và ấm như hồ nước tĩnh trong ngày xuân.
Mộ Thanh thấy Bộ Tích Hoan nghiêng người tựa vào tay ghế, chống cằm, mỉm cười nhìn nàng. Trong ánh đèn vàng của kim điện, đôi mắt hắn hiện ra một vẻ mông lung, huyền hoặc.
Khoảng cách gần, ánh đèn trên đầu lại sáng, hai ánh mắt chạm nhau, đều nhìn rõ người đối diện.
Mắt cô sóng sánh như nước, mắt anh trầm lặng như mực.
Hai người, vốn xa lạ.
Trong cái giới này, kẻ đánh mất mình — chẳng phân nam hay nữ.
Chung Ý tự nhủ, mình không cần đánh đổi đến mức đó. Cô đặt ra cho mình một mục tiêu nho nhỏ