Tiểu trù nương ở biên quan – Chương 38
Ba ngày sau, tin tức từ kinh thành truyền đến Tây Châu.
Phong Sóc khi ấy đang luyện binh trong đại doanh Tây Châu.
Ba ngày sau, tin tức từ kinh thành truyền đến Tây Châu.
Phong Sóc khi ấy đang luyện binh trong đại doanh Tây Châu.
“Mệt chưa?” Chu Duật Bạch xoa tóc cô, chính anh cũng không nhận ra mình đã đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, ánh mắt dịu dàng, “Về nhé?”
Con người thật lạ. Có những thứ người khác chỉ cần hơi tỏ ý muốn có, anh có thể cho rất dễ, nhưng lại không thích để người ta được như ý.
Anh liếc cô một cái, giọng nhàn nhạt:
“Có ai từng nói em diễn dở chưa?” Giọng điệu… vô cùng chắc chắn.
Chung Ý nghẹn một hơi trong ngực. Môi cô mím chặt, nghiến răng đáp:
“Rất nhiều người.”
“Đã từng quay cảnh giường chiếu chưa?”
“Chưa… nhưng em có xem rồi.”
Môi anh cong lên, nụ cười mang theo ý vị khó tả. Anh cúi đầu hôn cô:
“Nhưng em đã quay cảnh hôn, kỹ thuật rất tốt.”
“Câu cuối cùng… Chu tổng, anh có… sở thích đặc biệt nào không?”
Anh đáp nhàn nhạt:
“Chỉ những kẻ bất tài mới đi tìm khoái cảm vặn vẹo. Tôi chưa đến mức đó.”
Trong tích tắc kia, anh quả thực đã bị Chung Ý mê hoặc. Nụ hôn không qua suy nghĩ, cái ôm cũng do bản năng cơ thể dẫn dắt.
Chu Duật Bạch không phải kiểu lạnh lùng bày rõ trên mặt. Ấn tượng người ta có về anh phần lớn là ôn hòa lễ độ, phong thái quý ông lịch lãm.
Chu Duật Bạch nhàn nhã tựa vào hành lang chạm khắc, một tay đút túi, mắt chẳng thèm hướng sang bên này, chỉ hờ hững “Ừ” một tiếng.
Chung Ý đoán, có lẽ vì hai lần gặp trước cô đều mặc cùng một chiếc váy, khiến vị Chu tổng cao quý lắm tiền ấy thấy… mất mặt chăng?