CHƯƠNG 83 – GIÀNH LẠI TÔN NGHIÊM THUỘC VỀ MÌNH
Cuối cùng, Phùng Gia Ấu đã bị lý lẽ của Tạ Lãm thuyết phục, từ bỏ ý định mang theo nha hoàn.
Nàng ngồi xuống, bắt đầu lập danh sách:
“Ta muốn giảm bớt gánh nặng cho chàng thôi mà, đỡ làm chàng mệt quá.”
Chuyến này đâu phải đi chơi, hắn vừa bận rộn lo công việc, còn phải phân tâm chăm sóc nàng.
Khi ở ngoài, khả năng tự lập của Phùng Gia Ấu gần như bằng không. Nàng quen sống trong nhung lụa, yêu cầu cao, không chịu thỏa hiệp, càng không muốn chịu đựng thiếu thốn.
Tạ Lãm hiểu ý nàng, liền đáp:
“Nàng đừng nghĩ như thế. Ta nhàn rỗi cả ngày đến phát chán rồi. Bình thường ta than mệt là vì không thích ở trong nha môn nhìn một đám người đấu đá nhau. Ta không thể vạch trần họ, đôi khi còn phải phối hợp. Mệt ở chỗ đó thôi.”
Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế tựa, tay nghịch mũi kiếm, cuộn tròn lưỡi kiếm mềm mại.
Phùng Gia Ấu nhìn nét mặt đầy chán chường của hắn, bất giác nói:
“Đã thế, nếu chàng vẫn không quen được thì từ chức đi.”
Tạ Lãm bất giác khựng lại, thanh nhuyễn kiếm bật lại suýt nữa trúng vào mũi hắn.
Hắn vội vàng giải thích:
“Không phải ta đang than thở đâu…”
Vừa rồi Phùng Gia Ấu chỉ bất chợt nảy ra suy nghĩ ấy, chưa kịp cân nhắc đã thốt ra. Nói xong chính nàng cũng hơi sững sờ.
Cắn nhẹ đầu bút, nàng suy nghĩ cẩn thận hơn và cảm thấy việc này dường như cũng không phải không thể:
“Ta nói thật mà. Ban đầu chàng làm quan là để giúp ta cải cách pháp chế. Giờ nhị thúc chàng đã về kinh, còn quyết định ủng hộ Lý Tự Tu vào Nội Các thực hiện cải cách. Hai bên liên thủ là đủ rồi.”
“Đủ chỗ nào mà đủ?” Tạ Lãm tức điên.
Hắn bỏ hẳn chân đang gác xuống, ngồi thẳng người nghiêm túc phản bác:
“Lý tưởng của vợ ta, sao có thể để người khác thực hiện thay? Hơn nữa, Lý Tự Tu đấu tranh trên triều vì luật mới của nàng, còn ta từ chức ở nhà, suốt ngày ăn không ngồi rồi, lại tiêu tiền của nàng. Vậy ta thành cái gì? Tiểu thiếp á?”
Phùng Gia Ấu: “…”
Nàng bật cười, đâu ra cái lý lẽ kỳ lạ thế?
Lý Tự Tu đâu phải vì nàng mà đấu tranh. Với tính cách của y, nếu chấp nhận ủng hộ bộ luật mới, chỉ chứng tỏ bộ luật này phù hợp với tình thế hiện tại của thời cuộc mà thôi.
“Nàng còn cười nữa?” Tạ Lãm vỗ nhẹ vào bàn trà bên cạnh, giọng đầy chính nghĩa, “Tóm lại, nàng đừng có nghĩ đến chuyện đó. Ta sẽ không từ chức đâu.”
Dẫu cho chức quan này lương tháng chỉ được ba lượng bạc, ít nhất nó vẫn là tôn nghiêm của hắn!
“Không những không từ chức, ta còn muốn làm quan lớn. Đây chẳng phải điều chúng ta đã bàn trước kia sao?”
“Thế thì cứ làm theo ý chàng vậy.” Phùng Gia Ấu không tranh cãi thêm nữa.
Không biết từ khi nào chủ đề vốn khiến cả hai đều cảm thấy bất lực này dần trở thành điều hài hước.
“Phùng Gia Ấu, ta thật sự không thích thái độ này của nàng!”
Tạ Lãm đứng dậy, bước đến bên cạnh nàng. Thấy nàng không ngẩng đầu, hắn cúi người, bế bổng nàng lên khỏi ghế rồi xoay người đặt nàng ngồi lên bàn.
Tạ Lãm chống hai tay lên mép bàn, đôi cánh tay đặt hai bên vây lấy nàng ở giữa, buộc nàng chỉ có thể nhìn hắn.
Hắn nghiêm túc nói:
“Trước đây nàng ngày nào cũng động viên ta cố gắng, dồn hết tâm trí giúp ta mưu tính để lập công.”
Tuy rằng tất cả đều là vì nàng, nhưng Tạ Lãm lại đặc biệt thích cái cảm giác nàng đặt tất cả niềm tin vào hắn. Nàng liều cả đời để cược, hắn dốc sinh tử mà chiến. Dẫu đôi khi oán thán, hắn vẫn cảm thấy vui vẻ trong lòng.
“Nhưng gần đây nàng thay đổi rồi. Ngoài việc buổi sáng gọi ta dậy đến nha môn điểm danh, những lúc khác lại như thả trâu ăn cỏ, không thèm để tâm, càng ngày càng không ra gì.”
Phùng Gia Ấu bị lời trách móc của hắn làm ngỡ ngàng. Sững người một lúc, nàng mới đưa ngón trỏ chọc vào trán hắn, cười ngọt:
“Ta thúc ép chàng tiến tới, chàng bảo ta đẩy vịt lên lưng cọp. Ta để chàng thoải mái, chàng lại nói ta thả chàng như thả trâu. Chàng đúng là khó chiều quá đi!”
Tạ Lãm không tránh:
“Ta cũng cảm thấy mình có bệnh, nhưng ta mặc kệ! Nàng không được phép bỏ cuộc giữa chừng, cũng không được hạ thấp kỳ vọng ở ta. Trước kia thế nào thì bây giờ cũng phải như vậy. Nếu không, nàng chính là đang xem thường ta!”
Phùng Gia Ấu nhìn hắn không nói nên lời:
“Ta thấy chàng không phải có bệnh, mà là thiếu đòn thì có.”
Tạ Lãm liền đưa mặt đến gần để nàng đánh.
Hành động của hắn khiến Phùng Gia Ấu bật cười. Nàng mạnh tay vặn tai hắn một cái:
“Ta chưa thấy ai không biết điều như chàng.”
—
Tại Tế Nam, trong phủ Hành Vương.
Tùy Anh được biểu tỷ Diệp Chỉ Quân gọi đến phòng sưởi.
Phòng sưởi:
Tên Hán Việt là ‘noãn các’ – 暖阁 , là một căn phòng nhỏ tách biệt với ngôi nhà chính nhưng vẫn thông với nhà chính, nơi có lắp bếp để sưởi ấm.
Diệp Chỉ Quân ân cần quan sát nàng:
“Muội đến vương phủ đã mấy ngày, suốt ngày ở lì trong phòng, không nói chuyện với ta cũng chẳng ra ngoài chơi. Có phải muội khó chịu ở đâu không?”
Tùy Anh tránh ánh mắt của biểu tỷ, nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết rơi đầy trời:
“Cũng gần như vậy, muội vừa đến kỳ nguyệt sự.” Nàng không đợi biểu tỷ lên tiếng, liền nói tiếp, “Với lại trước khi đến đây, muội nhận được thư của gia gia nhắc nhở về hôn sự của muội, phiền chết đi được.”
“Muội sớm nên lấy chồng rồi.”
Trước nay Diệp Chỉ Quân không dám nhắc đến hôn sự vì Tùy Anh luôn lảng tránh. Lần này Tùy Anh chủ động nhắc đến, Diệp Chỉ Quân liền tiếp lời:
“Muội đừng có chơi bời với đám kép hát ở kinh thành nữa. Dù muội có phá nát danh tiếng của mình đến đâu, danh phận của phủ Trấn Quốc Công còn đó thì mấy kẻ muốn cưới muội không bị dọa sợ đâu.”
Tùy Anh vẫn không nhìn Diệp Chỉ Quân:
“Không phải muội không muốn gả, mà là toàn mấy tên công tử bột ăn chơi trác táng. Tỷ bảo muội làm sao gả được?”
Diệp Chỉ Quân hỏi ngược lại:
“Vậy thế tử Bình Dương Hầu trước đây tính chuyện hôn nhân với muội là công tử bột sao?”
Tùy Anh nhớ đến người đó, văn thao võ lược, phong thái xuất chúng, đúng là rất tốt:
“Nhưng hắn đã có một thiếp thất, còn sinh được một đứa con, khi đó đã hai tuổi rồi.”
Diệp Chỉ Quân bật cười bất lực:
“Thiếp thất kia vốn chỉ là một tỳ nữ, sinh được cũng chỉ là con gái, lại chẳng có chỗ dựa, có gì cản trở được muội?”
“Muội không rộng lượng được như biểu tỷ.”
Tùy Anh cố giữ bình tĩnh, giọng điệu vẫn nghiêm nghị:
“Có lẽ muội may mắn hơn, từng gặp không ít người đàn ông chung thủy một lòng, như phụ thân muội chẳng hạn. Tuy ông không phải người đàn ông hoàn hảo, nhưng chồng của muội nhất định không thể thua kém ông.”
Diệp Chỉ Quân im lặng một lúc, sau đó nắm lấy tay nàng, dịu dàng nói:
“A Anh, chẳng có người phụ nữ nào muốn chia sẻ chồng mình với người khác, ta cũng vậy. Nhưng chúng ta không chỉ là phụ nữ, mà còn là con gái, là cháu gái, là trưởng tỷ… Gia gia của muội cứng rắn, chẳng nể mặt ai trong triều, đã đắc tội không biết bao nhiêu người. Ông có binh quyền trong tay, không ai dám động đến ông, nhưng sau này, khi Tư Nguyên kế thừa phủ Trấn Quốc Công thì sẽ thế nào?”
Tùy Anh mím môi không nói.
Diệp Chỉ Quân vuốt nhẹ tóc nàng, khẽ thở dài:
“Muội lấy chồng không chỉ là chuyện chọn một người như ý, mà còn là tìm một chỗ dựa cho Tư Nguyên. Ngược lại, nếu Tư Nguyên tốt thì muội cũng sẽ tốt. Cả đời vinh nhục của hai tỷ đệ muội gần như buộc chặt vào nhau. Chuyện này muội thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu?”
Tùy Anh đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Chỉ Quân:
“Vậy nên…”
Vậy nên đúng như Phùng Gia Ấu nói, biểu tỷ sở dĩ giúp Hành Vương lừa gạt mình, là vì cho rằng Hành Vương có khả năng soán ngôi thành công, xem đó là điều tốt cho mình?
Trong khoảnh khắc, Tùy Anh cảm thấy thật nực cười. Nàng không nhịn được muốn rút tay mình ra khỏi tay biểu tỷ.
“Biểu tỷ, bụng muội đau lắm, muốn về nghỉ ngơi.”
Diệp Chỉ Quân thấy sắc mặt nàng trắng bệch, không chút nghi ngờ:
“Đã đến tháng thì phải mặc ấm vào chứ? Lúc này dễ bị lạnh nhất, sau này sinh nở khó khăn, có mà hối hận.”
Rồi quay sang dặn dò thị nữ:
“Mang áo choàng vương gia vừa tặng đến đây.”
Với tính cách trước giờ của Tùy Anh, nàng sẽ không từ chối. Vì vậy, nàng cố nén cảm giác ghê tởm, để mặc thị nữ khoác áo choàng lên người.
Không ngờ, vừa bước ra khỏi phòng sưởi, nàng lại chạm mặt Hành Vương Minh Hi.
Từ lúc vào vương phủ đến giờ, đây là lần đầu nàng gặp y.
Túi thơm đã đưa cho Diệp Chỉ Quân từ lâu. Lạc Thanh Lưu phân tích mức độ hoạt động của cổ trùng và suy đoán túi thơm vẫn còn ở chỗ biểu tỷ. Không biết Hành Vương có phải nóng lòng đến mức rời phủ rồi không.
Nhưng lúc này đây Tùy Anh đoán, người này là Hành Vương thật, vì nàng chưa từng thấy y xuất hiện tại nơi ở của biểu tỷ. Kẻ đóng giả e rằng không dám bước chân vào hậu viện của vương phủ.
“Vương gia.” Nàng ngẩn người giây lát, vội cúi người hành lễ.
“Sao nhìn muội có vẻ không vui thế?” Minh Hi bước chậm đến, ánh mắt lướt qua chiếc áo choàng của nàng.
Nàng cao hơn Diệp Chỉ Quân khá nhiều, nên áo choàng này có phần hơi ngắn.
Tùy Anh đáp:
“Muội không khỏe, biểu tỷ vừa nhắc muội không được để lạnh nên muội chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.”
Minh Hi khẽ gật đầu, cũng không hỏi thêm nàng không khỏe chỗ nào.
Khi đi ngang qua y, Tùy Anh cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng giữa y và kẻ đóng giả.
Y là người tài năng nhất trong số các con trai của tiên hoàng, võ nghệ cao cường, từng ra chiến trường, đã có thời chỉ cách ngôi vị hoàng đế một bước.
Trước đây nàng không biết chuyện kẻ đóng giả, bị vẻ bề ngoài thanh tu của y đánh lừa. Giờ đây khi cố ý phân biệt, nàng mới nhận ra, chuyện nhận diện không hề khó.
Minh Hi bước vào phòng sưởi.
Diệp Chỉ Quân sai thị nữ lui ra, tiến lên nghênh đón:
“Vương gia.”
“Ta nhớ lần trước gặp biểu muội của nàng, cô ấy vẫn còn là một cô bé, giờ đã thành thiếu nữ rồi.”
Minh Hi không biểu lộ nhiều cảm xúc, đưa tay ra:
“Đưa cho ta đi.”
Diệp Chỉ Quân đi lấy túi thơm mang tới, đưa cho Minh Hi:
“Vương gia đi luôn tối nay sao?”
Minh Hi nhận lấy túi thơm, khẽ gật đầu:
“Sau này lại phải phiền nàng vất vả rồi.”
—
Tùy Anh quay về phòng mình, vừa vào đã ném ngay áo choàng qua một bên.
Ngồi trong phòng một lúc, cảm thấy bứt rứt, nàng bước ra ngoài, đi đến căn phòng nhỏ của hạ nhân ở góc chéo phía đối diện rồi gõ cửa:
“A Thanh.”
Lạc Thanh Lưu mở cửa sổ, nhìn ra:
“Chuyện gì?”
Tùy Anh bước tới gần cửa sổ, hai tay chống lên bệ cửa, hơi nhoài người vào trong, nói nhỏ:
“Vương gia chưa đi. Vừa rồi ta thấy ngài ấy.”
“Ta biết.” Lạc Thanh Lưu tung tung một chiếc lọ nhỏ trong tay, “Y đã lấy túi gấm đi rồi, chắc tối nay sẽ rời đi.”
Tùy Anh thở phào nhẹ nhõm:
“Tốt quá.”
Vương gia đi, Lạc Thanh Lưu cũng sẽ đi theo, nàng cuối cùng cũng có thể về kinh thành.
Đang nghĩ vậy, nàng thoáng thấy Lạc Thanh Lưu lùi lại nửa bước, mới nhận ra mình đã tiến quá gần. Hơi thở nàng phả ra làm mấy sợi tóc mai bên thái dương của hắn lay động.
Tùy Anh vội lùi lại, có chút lúng túng. Nhưng nghĩ hắn chỉ là một thái giám, nàng lại thả lỏng.
Quay lưng rời khỏi cửa sổ của hắn, nàng đi ra bờ ao trong sân, cúi đầu ngắm cá dưới nước.
Mặt ao đã đóng băng, nhưng vài con cá bên dưới vẫn bơi lội tung tăng.
Lạc Thanh Lưu nhìn nàng đứng bất động, trông như bị đông cứng lại:
“Tùy tiểu thư rất ghen tị với cá sao?”
Tùy Anh bị giọng nói bất ngờ của hắn làm giật mình. Bờ ao đóng băng vốn đã trơn, nàng liền loạng choạng.
Nơi khác thì không sao, nhưng trước mặt nàng là một cái ao, Lạc Thanh Lưu suýt nữa nhảy qua cửa sổ để chạy ra kéo nàng. Nhưng ngay lập tức hắn nhớ ra Tùy Anh biết võ công, chắc chắn không thể ngã giữa đất bằng.
Quả nhiên, Tùy Anh nhanh chóng đứng vững.
Nàng không trách hắn, chỉ ngồi xuống nhặt một nắm tuyết dưới đất, lẩm bẩm:
“Có gì đáng ghen tị chứ? Những con cá này trông tự do tự tại, nhưng chẳng phải cũng bị giam trong cái ao nhỏ bé này sao?”
Chúng chẳng khác gì nàng, so với những tiểu thư quý tộc khác, nàng ít bị ràng buộc hơn, có vẻ tự do hơn.
Nhưng sự tự do này, rốt cuộc vẫn là hữu hạn.
“Cô nói cá, hay nói chính mình?” Lạc Thanh Lưu khom lưng dựa vào bệ cửa sổ, nhẹ nhàng nói, “Nếu nói cá thì không cần. Cô thương hại chúng, có thể vớt chúng ra, thả về sông Tế. Chỉ có điều cá ở sông Tế cũng chẳng dễ dàng gì, có thể bị đánh bắt, bị cá lớn ăn thịt. Chẳng bằng cứ ở trong ao của vương phủ.”
Tùy Anh nhíu mày, quay đầu nhìn hắn.
Lạc Thanh Lưu nghiêng đầu:
“Còn nếu nói chính mình thì lại càng không cần thiết. Những lời biểu tỷ của cô nói nghe rất có lý, nhưng thật ra hoàn toàn không phù hợp với cô.”
“Huynh nghe trộm bọn ta nói chuyện?”
Tùy Anh không hẳn đang trách móc, chỉ cảm thấy khó tin. Vương phủ canh phòng nghiêm ngặt, ban ngày ban mặt, hắn trốn ở đâu mà nghe lén được?
Lạc Thanh Lưu không trả lời:
“Tuổi Tùy Tư Nguyên còn nhỏ, thay vì vội tìm chỗ dựa cho nó, chi bằng dốc lòng dạy dỗ nó nên người. Còn cái gọi là ‘nó tốt, cô mới tốt’ chỉ đúng khi Tùy Anh cô cần dựa vào chồng mà sống cả đời. Nhưng cô chắc chắn mình cần điều đó sao?”
Tùy Anh bị câu hỏi của hắn làm nghẹn lời, im lặng hồi lâu:
“Nói là vậy…”
Lạc Thanh Lưu nói tiếp:
“Hơn nữa, cô và Tạ phu nhân là chị em tốt. Cô gả cho vương công quý tộc nào cũng không bằng có người như Tạ phu nhân đứng sau lo liệu. Nói thật cho cô biết, Tạ phu nhân cùng với thế lực quanh cô ấy, sau này chắc chắn sẽ là trụ cột của triều đình. Còn không thì vẫn có…”
Suýt nữa buột miệng nói: Còn có ta làm chỗ dựa cho cô.
Lạc Thanh Lưu kịp dừng lại, thầm muốn tát mình một cái.
“Tóm lại, ta không dám đảm bảo điều khác, nhưng người cô không muốn lấy, chắc chắn không ai có thể ép cô lấy.”
Tùy Anh thấy hắn chuẩn bị đóng cửa sổ, vội đứng dậy gọi:
“Này!”
Lạc Thanh Lưu ngừng tay.
“Trước đây ta có từng làm gì có lỗi với huynh không?” Gần đây rảnh rỗi không có việc gì, nàng đã cố nhớ kỹ, nhưng không có ấn tượng gì cả.
“Ta hay quên, nếu là lỗi của ta, ta xin lỗi.”
“Thật sự không có.” Lạc Thanh Lưu lắc đầu, “Ta đã nói rồi, lấy trộm ngọc bội của cô chỉ là nhất thời rảnh rỗi nổi hứng, không biết đó là vật mẫu thân quá cố của cô để lại, ta xin lỗi.”
Nói xong, hắn đóng cửa sổ lại, cách cửa nói vọng ra:
“Lát nữa ta sẽ đuổi theo Hành Vương. Còn cô, trên đường về kinh cẩn thận một chút… Đừng xảy ra chuyện gì để ta không biết ăn nói với Tạ phu nhân .”
“Yên tâm, đường từ đây về kinh ta quen thuộc lắm.” Giọng của Tùy Anh len qua khe cửa, “Hành Vương võ công rất cao, mấy năm nay càng thêm thâm sâu khó lường, huynh cũng cẩn thận.”
Lạc Thanh Lưu dựa lưng vào cửa sổ, không đáp lời.
—
Kinh thành.
Danh sách chính thức đi sứ Nam Cương không khác gì danh sách ban đầu.
Trong gió tuyết, những cỗ xe ngựa nối tiếp nhau rời khỏi cổng thành, tiến về quan đạo phía Tây Nam.
Tuy không có quy định nào cấm các quan viên mang theo gia quyến khi đi sứ, nhưng thông thường họ sẽ không làm vậy. Nhất là khi có quan viên Lễ bộ đi cùng, suốt ngày rao giảng lễ nghi, nói đến đau cả đầu.
Tạ Lãm hiển nhiên không phải người thông thường, hoàn toàn chẳng để tâm đến họ. Nhưng để tránh phiền phức Phùng Gia Ấu không đi cùng đoàn.
Nàng cải nam trang, đi theo phía sau, giữ một khoảng cách nhất định.
Tề Chiêm Văn đương nhiên đang để mắt đến từng hành động của Tạ Lãm. Hắn cũng biết rõ chuyện này nhưng không nói gì.
Cho đến tối, khi cả đoàn tới trạm dịch, hắn đứng chắn ở cửa:
“Tạ thiên hộ, đây là trạm dịch của triều đình, cô ta không được vào đâu nhỉ?”
“Ngươi cố ý kiếm chuyện với ta?” Tạ Lãm thấy Tề Chiêm Văn này quả thích bị ăn đòn, đánh mãi không sợ, còn tự tìm đến.
Phùng Gia Ấu kéo tay áo Tạ Lãm:
“Phụ thân ta là Đại Lý Tự khanh chính tam phẩm, theo quy định, ta có đủ tư cách vào đây.”
Tề Chiêm Văn lạnh lùng cười:
“Nhưng việc này không phải chuyện nhỏ. Trạm dịch này tối nay chỉ tiếp đón chúng ta, đây là lệnh của Tào công công .”
Thẩm Thời Hành đột ngột lên tiếng từ phía sau hắn:
“Lệnh này đã bị hủy rồi.”
Tề Chiêm Văn chỉ chăm chăm nhìn Tạ Lãm, hoàn toàn không để ý Thẩm Thời Hành từ đâu xuất hiện. Bị hắn làm giật bắn mình, Tề Chiêm Văn quay đầu nhìn:
“Ngươi đi đứng sao không có tiếng động gì vậy?”
Rõ ràng không biết võ công nhưng lại chẳng khác nào ma quỷ hiện hình, một người luyện võ như hắn lại chẳng cảm nhận được chút nào.
Thẩm Thời Hành cúi người, lễ độ chắp tay:
“Vì Tề phó thống lĩnh chuyên chú quá thôi.”
Tề Chiêm Văn lạnh mặt hỏi:
“Ngươi nói lệnh đã được hủy bỏ? Ai hủy bỏ?”
“Tất nhiên là Tào công công .” Thẩm Thời Hành chỉ tay vào bên trong, “Không tin thì ngươi cứ vào hỏi chủ trạm dịch đi, vừa mới dặn dò xong đấy.”
Tề Chiêm Văn nửa tin nửa ngờ, bước vào hỏi thử.
Thẩm Thời Hành quay đầu nói với Tạ Lãm:
“Tề Chiêm Văn dạo này hơi lạ. Trước kia chỉ đáng ghét thôi, từ sau khi huynh chặt đứt thanh đao của hắn, hắn trở nên âm trầm hẳn. Huynh cẩn thận đấy.”
Tạ Lãm cười nhạt:
“Ta sợ hắn à?”
Phùng Gia Ấu cũng liếc nhìn bóng lưng của Tề Chiêm Văn, khẽ hỏi Thẩm Thời Hành:
“Sao huynh thuyết phục được Tào công công đổi ý vậy?”
“Thay đổi gì chứ, ta lừa Tề Chiêm Văn thôi!” Thẩm Thời Hành ra hiệu cho Phùng Gia Ấu nhanh vào trong.
“Muội vào phòng rồi, hắn có thể xông vào lôi muội ra sao? Cùng lắm thì đi méc là ta nói dối. Nhưng hắn dám nói quan viên Lễ Bộ nói dối sao? Xem Cố thị lang có mắng chết hắn không.”
Phùng Gia Ấu chẳng ngạc nhiên chút nào, đi theo hắn vào trong.
Nàng hỏi:
“Nghe nói đại ca huynh chuẩn bị đi Liêu Đông giữ biên cương à?”
Thẩm Thời Hành gật đầu:
“Đúng vậy, nhưng ta cảm thấy tạm thời huynh ấy chưa đi được. Cha ta không yên tâm để ta đi Nam Cương, ta phải dọa chết mới ép ông ấy đồng ý được đó. Ông nói tuyệt đối không lãng phí một binh một tốt nào của Huyền Ảnh Ti để bảo vệ ta, chắc chắn sẽ không nuốt lời. Đại ca ta giờ không còn là người của Huyền Ảnh Ti nữa, nên rất có thể ông sẽ phái huynh ấy âm thầm bảo vệ ta.”
Phùng Gia Ấu cười nhạt:
“Bảo sao dọc đường ta cứ cảm thấy không thoải mái.”
Nàng không bận tâm liệu Bùi Nghiên Chiêu có nhường vị trí cho Tạ Lãm hay không. Nhưng nghĩ đến việc y sắp rời kinh thành, có thể nhiều năm nữa mới gặp lại, nàng cảm thấy như vậy cũng tốt.
Tạ Lãm nghe xong cũng thấy an tâm phần nào, ít nhất không cần lo lắng nhiều cho an nguy của Thẩm Thời Hành.
Khi Phùng Gia Ấu đi vào phòng, Thẩm Thời Hành kéo Tạ Lãm lại, thấp giọng hỏi:
“Tạ huynh, trước đây huynh từng giao đấu với cha ta đúng không?”
Tạ Lãm nhìn hắn:
“Làm sao?”
Thẩm Thời Hành lại hỏi:
“Ông ấy nói huynh từng đè ông ấy xuống đất mà đánh?”
Tạ Lãm nhướn mày:
“Đúng vậy. Sao? Ngươi muốn trả thù cho ông ấy à?”
Thẩm Thời Hành vội xua tay:
“Không không, huynh đừng hiểu lầm. Chỉ là ta không tưởng tượng nổi cảnh tượng đó. Cha ta diễu võ dương oai bao nhiêu năm, lại bị huynh đè xuống đất đánh. Chậc, không biết trông như thế nào nhỉ? Lúc nào rảnh, huynh kể chi tiết cho ta nghe được không?”
Tạ Lãm: “…”
Chốc sau Tạ Lãm nói:
“Cha ta hay nói, nuôi một đứa con trai hay chọc ông ấy tức chết như ta, ông ấy bị giảm thọ hơn mười năm.”
Hắn vỗ vai Thẩm Thời Hành, lần đầu tiên trong lòng nảy sinh cảm giác tự thẹn không bằng:
“Sau này ta nhất định phải đưa ngươi đến gặp ông ấy, cho ông ấy so sánh. Chắc chắn sẽ không còn oán trách ta nhiều như vậy nữa!”
—
https://vymiu.com/lam-phuong-hoa-kieu-gia-tieu-kieu/
Share truyện lên:
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕 Facebook, Youtube, Wattpad
Có thể bạn sẽ thích:
Xuân Giang Hoa Nguyệt (Bồng Lai Khách) – Review và nghe audio
Một màu xuân (Trầm Tiêu Chi)
“Người sống cả đời nên không thẹn với lòng, nên tận hưởng lạc thú trước…