Skip to content

Lãm Phương Hoa – Chương 90

  • by
Lãm Phương Hoa – Chương 1Lãm Phương Hoa – Chương 2Lãm Phương Hoa – Chương 3Lãm Phương Hoa – Chương 4Lãm Phương Hoa – Chương 5Lãm Phương Hoa – Chương 6Lãm Phương Hoa – Chương 7Lãm Phương Hoa – Chương 8Lãm Phương Hoa – Chương 9Lãm Phương Hoa – Chương 10Lãm Phương Hoa – Chương 11Lãm Phương Hoa – Chương 12Lãm Phương Hoa – Chương 13Lãm Phương Hoa – Chương 14Lãm Phương Hoa – Chương 15Lãm Phương Hoa – Chương 16Lãm Phương Hoa – Chương 17Lãm Phương Hoa – Chương 18Lãm Phương Hoa – Chương 19Lãm Phương Hoa – Chương 20Lãm Phương Hoa – Chương 21Lãm Phương Hoa – Chương 22Lãm Phương Hoa – Chương 23Lãm Phương Hoa – Chương 24Lãm Phương Hoa – Chương 25Lãm Phương Hoa – Chương 26Lãm Phương Hoa – Chương 27Lãm Phương Hoa – Chương 28Lãm Phương Hoa – Chương 29Lãm Phương Hoa – Chương 30Lãm Phương Hoa – Chương 31Lãm Phương Hoa – Chương 32Lãm Phương Hoa – Chương 33Lãm Phương Hoa – Chương 34Lãm Phương Hoa – Chương 35Lãm Phương Hoa – Chương 36Lãm Phương Hoa – Chương 37Lãm Phương Hoa – Chương 38Lãm Phương Hoa – Chương 39Lãm Phương Hoa – Chương 40Lãm Phương Hoa – Chương 41Lãm Phương Hoa – Chương 42Lãm Phương Hoa – Chương 43Lãm Phương Hoa – Chương 44Lãm Phương Hoa – Chương 45Lãm Phương Hoa – Chương 46Lãm Phương Hoa – Chương 47Lãm Phương Hoa – Chương 48Lãm Phương Hoa – Chương 49Lãm Phương Hoa – Chương 50Lãm Phương Hoa – Chương 51Lãm Phương Hoa – Chương 52Lãm Phương Hoa – Chương 53Lãm Phương Hoa – Chương 54Lãm Phương Hoa – Chương 55Lãm Phương Hoa – Chương 56Lãm Phương Hoa – Chương 57Lãm Phương Hoa – Chương 58Lãm Phương Hoa – Chương 59Lãm Phương Hoa – Chương 60Lãm Phương Hoa – Chương 61Lãm Phương Hoa – Chương 62Lãm Phương Hoa – Chương 63Lãm Phương Hoa – Chương 64Lãm Phương Hoa – Chương 65Lãm Phương Hoa – Chương 66Lãm Phương Hoa – Chương 67Lãm Phương Hoa – Chương 68Lãm Phương Hoa – Chương 69Lãm Phương Hoa – Chương 70Lãm Phương Hoa – Chương 71Lãm Phương Hoa – Chương 72Lãm Phương Hoa – Chương 73Lãm Phương Hoa – Chương 74Lãm Phương Hoa – Chương 75Lãm Phương Hoa – Chương 76Lãm Phương Hoa – Chương 77Lãm Phương Hoa – Chương 78Lãm Phương Hoa – Chương 79Lãm Phương Hoa – Chương 80Lãm Phương Hoa – Chương 81Lãm Phương Hoa – Chương 82Lãm Phương Hoa – Chương 83Lãm Phương Hoa – Chương 84Lãm Phương Hoa – Chương 85Lãm Phương Hoa – Chương 86Lãm Phương Hoa – Chương 87Lãm Phương Hoa – Chương 88Lãm Phương Hoa – Chương 89Lãm Phương Hoa – Chương 90

CHƯƠNG 90 – NGUỒN GỐC MỌI CHUYỆN

Ngày càng có nhiều người nhận ra trên đài cao có biến, ai nấy đều khó lòng tin nổi.

Nhưng Tào Tung đã thật sự chết, bị đâm chết trên chiếc ghế. Dù mặt ông ta bị sát thủ che khuất, song cánh tay đã buông thõng vô lực khỏi tay vịn.

“Sao có thể thế được?” Trong mắt Tạ Lãm, hành động của Tào Tung chẳng khác nào tự sát, “Rõ ràng có thể tránh được, sao lại lơ là như vậy?”

Ngồi cao lâu ngày và quanh quẩn trong kinh thành, nên quên mất sự hiểm ác của thế đạo mà khinh địch ư?

Phùng Gia Ấu bị cảnh tượng làm cho hoảng sợ. Sau khi trấn tĩnh liền vội đẩy tay đang cầm đao của Tạ Lãm: 

“Chàng đừng suy đoán nữa, mau bắt người đi!”

Vừa đến quân doanh ngày thứ hai, Giám quân lại bị sát hại ngay trong sở chỉ huy, còn chết ngay trên thao trường trước mắt bao người. Dù là vì lý do gì, Trấn Quốc Công khó lòng chối bỏ trách nhiệm, triều đình chắc chắn sẽ dậy sóng.

Với Tạ Lãm, đây là trọng tội do thất trách, bị bãi quan đã là hình phạt nhẹ nhất. Dưới triều tiên đế khắc nghiệt, những vụ tru di cả nhà vì tội danh tương tự không phải chuyện hiếm. Tất nhiên, dù Tề Chiêm Văn không có mặt trên thao trường, nhưng cũng sẽ phải chịu tội giống như Tạ Lãm.

Tạ Lãm nhìn thi thể Tào Tung, ánh mắt lạnh lẽo, vẫn đứng yên bất động: 

“Không được, chuyện này quá kỳ quái.” 

Một người có thân thủ và kinh nghiệm như vậy lại bị giết chết chỉ trong vài chiêu. Chuyện này quái dị đến mức Tạ Lãm không thể hiểu nổi, dù nói thế nào hắn cũng không chịu rời khỏi Phùng Gia Ấu. 

“Hơn nữa, bắt thích khách cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chúng đều là những tử sĩ được huấn luyện bài bản, nếu không thoát được thì sẽ tự sát.”

Gã thích khách kia sau khi xác nhận Tào Tung đã chết liền định rút lui, nhưng bị Tùy Kính Đường vừa hoàn hồn ngăn lại: 

“Ngươi thuộc phe nào?!”

Thích khách không muốn dây dưa với ông, dồn toàn sức chỉ để rời khỏi hiện trường.

Tùy Kính Đường ngăn cản vô cùng chật vật, trong khi đám tướng lĩnh dưới trướng ông hay hoạn quan bên phía Tào Tung đều bị các thích khách khác cản lại dưới đài cao, không ai có thể rảnh tay giúp đỡ.

Trong đám đông trên thao trường, có người hét lên:

“Cẩn thận, có bọ cạp độc!”

“Có rắn độc!”

“Có trùng độc!”

Những tiếng hét này phát ra từ nhiều hướng khác nhau. Không ít binh sĩ lập tức hiểu ra, còn nhiều thích khách vẫn chưa hành động, đang trà trộn giữa họ để cố ý tạo ra sự hoảng loạn.

“Ai đang hét loạn vậy?!”

“Ai còn hét bừa, lập tức giết không tha!”

Những binh sĩ đứng gần kho vũ khí bắt đầu kéo về hỗ trợ, số còn lại đổ về phía đài cao.

Ngay khi đám đông vừa rối loạn, Tùy Anh đã kéo Thẩm Thời Hành rời khỏi đó.

Nàng nóng ruột, muốn lao đến giúp ông mình. Nhưng Thẩm Thời Hành chẳng biết chút võ nghệ nào, vị trí của họ quá nguy hiểm, nàng phải đưa hắn đến nơi an toàn trước.

Vừa kéo hắn ra chỗ khác, nàng vừa trút hết tức giận lên đầu hắn: 

“Ngươi chen vào giữa đám đông làm gì, làm tốn thời gian của ta!”

Thẩm Thời Hành tuy tái mặt vì sợ hãi, nhưng đầu óc vẫn minh mẫn: 

“Không phải cô cũng chen vào đám đông à? Nếu không sao lại ở gần ta?”

Tùy Anh không hề ngượng: 

“Ta đang cứu ngươi, ngươi còn dám cãi?”

Thẩm Thời Hành cảm kích nhưng cũng thấy nàng làm điều thừa: 

“Cô không cứu ta cũng đâu sao, đại ca ta có ở đây, ta nhìn thấy rồi.”

Tùy Anh đang quá rối, mãi đến khi kéo Thẩm Thời Hành ra khỏi đám đông mới nhận ra người hắn đang nói đến là nghĩa tử của Thẩm Khâu, Bùi Nghiên Chiêu.

Nàng quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy phía sau hai người có một người đàn ông ăn mặc như binh sĩ tạp dịch, đuổi sát theo họ. Mặt y được bôi đen, ngụy trang khéo léo, người không quen biết sẽ rất khó nhận ra.

Lúc này Tùy Anh mới an tâm bỏ lại Thẩm Thời Hành, lao về phía đài cao.

Thẩm Thời Hành định kéo nàng lại nhưng không kịp, chỉ đành hét lên:

 “Ở đó toàn cao thủ, cô đừng có gây rối thêm!”

Tùy Anh không ngừng bước, chỉ quay đầu trừng mắt với hắn.

Thẩm Thời Hành quay sang hỏi Bùi Nghiên Chiêu: 

“Tùy tiểu thư đã cứu đệ, sao huynh không lên đó giúp một tay?”

“Ta bây giờ chẳng có chức vụ gì trong quân, dựa vào đâu mà giúp? Liên quan gì đến ta?” 

Bùi Nghiên Chiêu kéo hắn lùi ra xa hơn một chút, giọng thờ ơ: 

“Ta mà lên đó, chẳng được lợi gì, ngược lại còn bị nghi ngờ tại sao lại trà trộn vào quân doanh. Có khi còn bị hỏi liệu có liên quan gì đến thích khách không, liên lụy đến cha nữa.”

Thẩm Thời Hành ngẫm lại cũng thấy hợp lý: “Nhưng mà…”

“Hơn nữa, Tạ Thiên hộ phạm trọng tội vì thiếu trách nhiệm còn có thể bình tĩnh như thế. Cần gì ta phải xen vào việc của người khác?” 

Bùi Nghiên Chiêu nói xong, lạnh lùng liếc về phía Tạ Lãm.

Vẻ mặt khinh thường, nhưng trong lòng lại nghĩ giống hệt Tạ Lãm: Cái chết của Tào Tung thật quá bất thường.

Lần hành thích này, kẻ đứng sau chắc chắn không tầm thường, nhất định đã sắp đặt cả một chuỗi kế hoạch liên hoàn, tính toán từng phản ứng của mọi người. Y không rõ nội tình, không dám rời Thẩm Thời Hành quá xa.

Tạ Lãm vẫn luôn chú ý đến Thẩm Thời Hành.

Ban đầu thấy Lạc Thanh Lưu đến gần Tùy Anh và Thẩm Thời Hành, hắn rất yên tâm. Nhưng khi Tào Tung chết, sự cảnh giác của hắn lập tức nâng lên mức cao nhất, vì lo rằng Lạc Thanh Lưu quá chú trọng Tùy Anh mà lơ là Thẩm Thời Hành.

Khi Bùi Nghiên Chiêu xuất hiện, lúc đầu Tạ Lãm không nhận ra, song khi y nhìn về phía mình, Tạ Lãm liền yên tâm: 

“Được rồi, không cần để ý đến hắn ta nữa.”

Tạ Lãm kéo Phùng Gia Ấu chạy về phía giá binh khí gần nhất.

Thao trường vốn là nơi luyện võ, chẳng thiếu binh khí của mười tám ban võ nghệ. 

“Đi, chúng ta lấy cung tên.”

Hắn định bế Phùng Gia Ấu lên, nhưng lại lo ngại có thêm tiếng nổ:

“Vụ nổ ở kho vũ khí có thể chỉ là tín hiệu khởi động. Nếu cần tín hiệu để hành động, có thể sẽ có đợt thứ hai…”

“Ầm——!”

Lời Tạ Lãm còn chưa dứt, kho vũ khí lại phát ra một tiếng nổ lớn.

Tiếng nổ này còn dữ dội hơn tiếng trước, đủ khiến tai mọi người trên thao trường ù đặc.

Ngay trước khi bị điếc tạm thời, Phùng Gia Ấu đã được Tạ Lãm bịt chặt tai. Nhưng nàng vẫn cảm nhận được mặt đất rung chuyển, đôi chân mềm nhũn.

Nếu không có Tạ Lãm ở bên làm chỗ dựa, nàng đã ngã khuỵu xuống đất, bị giẫm đạp đến chết mà chẳng còn sức bò dậy.

Giữa khung cảnh hỗn loạn này, nàng bất giác nghĩ đến những dân thường phải chạy trốn trong chiến tranh, họ chắc hẳn còn kinh hoàng và tuyệt vọng gấp bội. Nàng hiểu hơn vì sao Phùng Hiếu An kiên quyết phản đối chiến tranh, luôn cho rằng nếu có thể tránh được phải tránh bằng mọi giá.

Tai Tạ Lãm cũng hơi khó chịu, nhưng hắn đã quen với những tiếng nổ như vậy từ nhỏ, nên khôi phục rất nhanh. Thậm chí, giữa mớ tạp âm hỗn loạn, hắn còn nhận ra được tiếng dây cung bị kéo căng.

Hắn quan sát tỉ mỉ, rồi tập trung nhìn về các mái nhà phía sau. Hắn nhận ra, lợi dụng vụ nổ, không ít cung thủ đã ẩn nấp tại các vị trí kín đáo.

Tạ Lãm hét lớn về phía đám đông:

“Cẩn thận tên bắn từ phía sau!”

Nhưng dưới dư chấn của vụ nổ, không nhiều người nghe được lời cảnh báo của hắn. Tạ Lãm không nói thêm nữa, bế bổng Phùng Gia Ấu nhảy lên, hạ xuống ngay trước giá vũ khí. 

Hắn đặt nàng xuống, đưa thanh miêu đao trong tay cho nàng:

“Trốn sau lưng ta.”

“Ta biết rồi.”

Tạ Lãm cầm một cây cung nặng từ giá vũ khí, đứng cạnh ống tên, nạp tên rồi ngắm vào nóc nhà phía sau thao trường. Đôi mắt hắn còn sắc bén hơn mũi tên đang kéo căng trong tay.

Một thích khách vừa nhô lên với cây cung giương sẵn trong tay, chưa kịp nhắm, trán đã bị một mũi tên xuyên qua, lăn từ nóc nhà rớt xuống đất. Mũi tên gã định bắn ra kia mất phương hướng, rơi xuống khoảng đất trống.

Phùng Gia Ấu nấp sau lưng Tạ Lãm, tim đập liên hồi vì căng thẳng, nhưng nàng không thấy sợ. Nàng biết tấm “lá chắn” trước mặt mình đáng tin cậy đến mức nào.

Tạ Lãm liên tục giương cung bắn tên, không hề ngơi tay, nhưng ngày càng nhiều cung thủ xuất hiện từ các góc hiểm hóc. 

Những người này được huấn luyện bài bản, chỉ tập trung bắn lén, bắn xong thì nhanh chóng ẩn mình rồi đổi chỗ. Có thể thấy, họ rất quen thuộc với địa hình nơi này.

Cây cung trong tay Tạ Lãm lại chỉ là loại dùng cho binh lính luyện tập hằng ngày, tầm bắn và tốc độ có giới hạn.

“Người giết Tào Tung không phải là tử sĩ.” Tạ Lãm tranh thủ nói khi nạp tên, “Mục đích của những cung thủ này là tạo điều kiện cho y chạy thoát.”

“Xem ra y rất quan trọng?” Phùng Gia Ấu quay đầu nhìn lên đài cao, ngoài Trấn Quốc Công, có thêm một người nữa đang ngăn chặn sát thủ, nhưng có vẻ rất chật vật.

Tạ Lãm hạ thêm một cung thủ: 

“Rèn luyện hàng trăm, hàng ngàn cao thủ nhị lưu thì dễ, nhưng có được một cao thủ hạng nhất thì rất khó.”

Phùng Gia Ấu im lặng, ánh mắt lướt qua giá vũ khí để tìm kiếm bóng dáng Hàn Trầm.

Nàng thấy y đứng ở một góc phía dưới đài cao, chiếc mũ trùm trên áo choàng che đi mái tóc ngắn. Y không ra tay cũng không nhân cơ hội trốn thoát.

Hai tỳ nữ đứng phía sau, trong khi nữ quan trung niên đứng cạnh y, vẻ mặt nghiêm nghị, môi liên tục mấp máy như đang trách mắng.

Hàn Trầm khoanh tay trong ống tay áo, hơi cúi đầu, không nói một lời.

Chẳng biết có phải cảm nhận được ánh mắt của Phùng Gia Ấu hay không, Hàn Trầm chợt ngẩng lên nhìn nàng. 

Thấy Phùng Gia Ấu đang nhìn mình, y lập tức dời ánh mắt đi, môi hơi mấp máy như nói gì đó, khiến nữ quan trung niên câm lặng.

Phùng Gia Ấu chỉ hận mình không biết đọc khẩu hình. Chờ về kinh thành, nàng nhất định phải tìm thầy học một khóa. 

Nàng đột nhiên nhớ đến Tùy Anh. Không thấy bóng dáng Tùy Anh quanh khu vực đài cao, chẳng rõ đang ở đâu.

Có Lạc Thanh Lưu theo sát, lẽ ra Phùng Gia Ấu không cần lo lắng. Nhưng hôm qua Lạc Thanh Lưu còn kiệt sức, chỉ mới nghỉ ngơi một đêm thì không thể hồi phục nhanh như vậy.

… 

Tùy Anh ban đầu chạy về phía đài cao, nhưng những mũi tên bắn tới từ phía sau làm nàng phải dừng bước.

Nhiều binh lính bắt đầu chạy về phía đó, muốn leo lên nóc nhà để tiêu diệt cung thủ.

Tùy Anh do dự, rồi cũng quay người lao theo, nhảy vọt lên, vung kiếm chặn mũi tên giúp binh lính.

Kế đó nàng thấy từng cung thủ rơi xuống khỏi mái nhà, đầu bị trúng tên, đoán biết đó là tác phẩm của Tạ Lãm.

Hồi gặp nhau ở phủ Tế Nam, lúc lên ngồi trong xe ngựa của Phùng Gia Ấu, nàng đã thấy bên trong có cây cung sắt nặng đến mức nàng không tài nào nhấc lên nổi. Khi đó, Tùy Anh đã biết Tạ Lãm rất giỏi bắn cung.

Nàng không ngốc, lập tức chọn những nơi Tạ Lãm đã dọn dẹp để chạy.

Không ngờ, một mũi tên từ bên hông bắn tới. Người bắn có lẽ thủ lĩnh của đám cung thủ, sức mạnh và tốc độ vượt xa những kẻ khác.

Tùy Anh đoán mình không thể dùng kiếm chặn lại, chuẩn bị lăn người né tránh.

Đúng lúc ấy, Lạc Thanh Lưu như một bóng ma xuất hiện bên cạnh, vươn tay bắt lấy mũi tên.

Tùy Anh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hắn dùng ngón cái bẻ gãy mũi tên, giữ lại phần đầu tên trong tay, sau đó lao về hướng mũi tên được bắn ra.

Gã thủ lĩnh ẩn nấp ở vị trí hiểm hóc, thân thủ lại càng quỷ quyệt. Song gã chưa kịp rút lui, Lạc Thanh Lưu đã đáp xuống phía sau, dùng đoạn đầu mũi tên đâm mạnh vào cổ họng gã!

Tùy Anh sững sờ trong giây lát, rồi bị tiếng mũi tên rít lên trong không trung làm bừng tỉnh, nàng tiếp tục lao về phía trước. Khi khoảng cách đủ gần, nàng dẫn người nhảy lên nóc nhà, truy sát đám cung thủ.

… 

Dù phòng thủ cẩn thận, nhưng phía đài cao vẫn không tránh được nhiều mũi tên bắn tới. 

Sát thủ giết chết Tào Tung không chỉ ra tay tàn nhẫn, mà khinh công cũng hạng nhất. Lợi dụng một khoảng trống, y thoát khỏi vòng vây, chạy về phía sau đài!

Đô Ti Điền Nam được xây tựa lưng vào núi, hướng y bỏ chạy chính là vùng núi hiểm trở.

“Đuổi theo!”

Hai tướng lĩnh dẫn quân truy đuổi.

Thấy áp lực từ cung thủ trên nóc nhà đã giảm hẳn, Tạ Lãm nhìn theo: 

“Bọn họ không bắt được, đuổi lên núi có khi cả đội bị diệt. Xem trận thế này, đã không còn là một vụ ám sát nữa, mà giống như…”

Hắn tìm từ để giải thích: 

“Hai quân đối đầu, trong ngoài phối hợp, đột kích doanh trại địch. Bọn chúng chắc chắn đã có bố trí và tiếp ứng trên núi, không tiếc bất cứ giá nào để bảo vệ tên sát thủ này.”

Phùng Gia Ấu nhíu mày: 

“Vậy chàng cũng đi đi, nhất định phải bắt sống sát thủ.”

“Ta không đi.” Tạ Lãm thậm chí còn không muốn bước lên đài cao, nói chi đuổi theo lên núi. 

“Phu quân…”

“Ta không thể đi.” 

Tạ Lãm rất ít khi từ chối nàng, nhưng hôm nay hắn kiên quyết: 

“Ban nãy Hàn Trầm cảnh báo ta về chuyện Tào Tung bị ám sát sao? Rõ ràng không phải. Nếu vậy, khi đấu với Tào Tung, Hàn Trầm đã không cố sức để chúng ta thấy rõ bản lĩnh của Tào Tung, khiến chúng ta đều chủ quan khi ông ta bị ám sát, chẳng ai nghĩ đến việc giúp đỡ.”

Phùng Gia Ấu: 

“Chàng đã hiểu ra rồi?”

“Chuyện này đã rõ ràng.” Tạ Lãm liếc nhìn về phía Hàn Trầm, “Y cảnh báo là để ta không xuất trận. Nếu ta ra tay, người bị ám sát không chỉ là Tào Tung, mà còn có cả nàng.”

Hàn Trầm biết Tạ Lãm không sợ bị tính kế, nhưng y cũng biết điều Tạ Lãm sợ nhất chính là Phùng Gia Ấu gặp chuyện không may.

Hàn Trầm căng thẳng như vậy, chắc chắn có liên quan đến Phùng Gia Ấu.

Tạ Lãm lần đầu tiên cảm thấy không uổng khi kết giao người bạn này.

Phùng Gia Ấu hỏi:

“Giám quốc giết Tào Tung có thể là để đối phó với Trấn Quốc Công, vậy giết ta để làm gì?”

Tạ Lãm đáp:

“Giết nàng, ta sẽ phải từ chỗ tỷ thí lao xuống cứu nàng, đương nhiên không lo được tới Tào Tung.” 

Phùng Gia Ấu lại hỏi:

“Nhưng chàng không lên tỷ thí và Tào Tung vẫn cứ chết mà?”

Tạ Lãm: “……”

Phùng Gia Ấu nói tiếp: 

“Ngược lại, nếu chàng lên tỷ thí, Tào Tung sẽ không có cơ hội phô diễn võ công trước mặt mọi người. Họ ám sát ta chỉ có thể giữ chân được một mình chàng. Trong khi đó, Trấn Quốc Công đứng gần Tào Tung như vậy, chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Như vậy, khả năng họ thành công giết Tào Tung thực tế còn thấp hơn.”

Tạ Lãm cân nhắc:

“Ý nàng là, nàng và Tào Tung đều là mục tiêu trực tiếp của thích khách hôm nay?”

Vì hắn kiên quyết không lên lôi đài, họ mới chuyển sang dồn toàn lực ám sát Tào Tung?

Ánh mắt Tạ Lãm lạnh lẽo:

“Tại sao? Vì Hàn Trầm là do Nhị thúc bày kế bắt được, Giám quốc muốn dằn mặt Nhị thúc?”

“Ta cũng từng nghĩ tới lý do đó. Nhưng khả năng Giám quốc trả thù Phùng Hiếu An không lớn. Như chàng nói, với thế trận hôm nay, nếu chỉ dùng để trả thù một chuyện nhỏ, cái giá phải trả là giảm đi cơ hội giết Tào Tung, quả thật không đáng chút nào.”

Có rất nhiều chi tiết mà Phùng Gia Ấu vẫn chưa thể nghĩ thông suốt. Nhưng thích khách sắp trốn khỏi Đô Ti Điền Nam, tiến vào ngọn núi phía sau rồi, nàng phải nhanh chóng thuyết phục Tạ Lãm đi bắt người.

“Ta đoán, vị Giám quốc của Nam Cương này có mối liên hệ với Phò mã gia ở kinh thành.”

Nghe nàng nhắc đến Phó Mân, Tạ Lãm bỗng nhớ ra:

“Nhị thúc nghi ngờ Phó Mân có thể sẽ mượn dao giết nàng, dùng mạng nàng để đả kích ông ấy. Con dao đó, chẳng lẽ lại chính là Giám quốc Nam Cương?”

“Chín phần mười là như vậy.” Phùng Gia Ấu cau mày nói, “Nhưng theo ta, Giám quốc có khả năng cũng cấu kết với Tào Tung, vì vậy Tào Tung mới chủ động xin làm Giám quân, để cùng hãm hại Trấn Quốc Công.”

“Ông ta lấy mạng mình để hãm hại?”

Phùng Gia Ấu nói:

“Điều đó chắc chắn là không thể. Tào Tung tám phần đã trúng kế. Ông ta nghĩ mình đến để tính kế Trấn Quốc Công, nhưng thực tế, Giám quốc đã lấy danh nghĩa tính kế Trấn Quốc Công để lừa ông ta đến đây giết chết!”

Tạ Lãm ngẩn người ra: 

“Thảo nào Tào Tung trông có vẻ dửng dưng, không dốc toàn lực chống trả… Vị Giám quốc này giỏi tính toán thật, sắp đuổi kịp Nhị thúc rồi. Không ngờ lại là cậu của tên ngốc Hàn Trầm.”

Phùng Gia Ấu vẫn có điều chưa hiểu:

“Giữ Tào Tung lại để cùng tính kế Trấn Quốc Công, lợi ích với Nam Cương thực ra còn lớn hơn kia. Nhưng ông ta lại cố tình chọn cách giết chết Tào Tung. Hơn nữa, chỉ để giết một mình Tào Tung mà tổn thất nặng nề. Rốt cuộc ông ta muốn gì chứ?”

Tạ Lãm biết rằng khi nàng hỏi như vậy, trong lòng đã có phán đoán:

“Ông ta trả thù riêng?”

Nhưng giữa họ có thù oán gì?

Nếu trả thù, chẳng phải nên lừa Tề Phong tới giết mới phải chứ?

Phùng Gia Ấu chăm chú suy nghĩ:

“Ta đang nghi ngờ, vị Giám quốc này có liên quan đến vụ án thư viện ở ngoại ô kinh thành hai mươi sáu năm trước.”

Nàng vốn không nghĩ xa như vậy. Nhưng khi đứng trên mảnh đất Điền Nam, nghe tiếng nổ vừa rồi từ kho vũ khí, nàng liền liên tưởng đến cuộc chiến ở Tây Nam năm đó và huyết án kho lương Điền Trung. 

Nàng từng cho rằng kho lương Điền Trung là khởi đầu của bi kịch. 

Hóa ra không phải.

Hai mươi sáu năm trước, thư viện Thịnh Cảnh ở ngoại ô kinh thành đã xảy ra thảm án chấn động sĩ tử thiên hạ.

Viện trưởng Nhạc Mông vì say rượu làm thơ mắng gian thần mà bị hoạn đảng hãm hại. Chính Tào Tung dẫn người đến xử lý.

Cũng chính Tào Tung ép hàng trăm sĩ tử mỗi người viết một câu, bôi nhọ danh tiếng của Nhạc Mông, nhằm hủy hoại hình tượng thanh cao của ông trong mắt sĩ tử cả thiên hạ.

Miệng lưỡi thế gian có thể nung chảy vàng, hủy xương hoại cốt, huống hồ những lời vu khống đó đều do chính học trò của Nhạc Mông viết ra.

Sau đó, Nhạc Mông bị treo cổ trên bảng hiệu của thư viện.

Còn những sĩ tử không chịu khuất phục, hầu hết đều bị tra tấn dã man.

Những sĩ tử sống sót qua trận tra tấn đó, hiện đã biết được hai người: một là Phó Mân được công chúa cứu, hai là Từ Tông Hiến vì con trai mà nỗ lực trèo lên.

Phùng Gia Ấu suy xét và đoán rằng vị Giám quốc kia hẳn cũng có mối liên hệ thâm sâu với thư viện hoặc với Nhạc Mông.

Đồng thời là hảo hữu thân cận của Phó Mân.

Bọn họ đều căm hận hoạn đảng và triều đình Đại Ngụy đến tận xương tủy.

Sau thảm án thư viện Thịnh Cảnh, người này đã chạy trốn đến Nam Cương, tiếp cận Nam Cương Vương đời trước, không ngừng xúi giục ông ta gây chiến với Đại Ngụy.

Còn trong Đại Ngụy, Phó Mân gia nhập Hội Đồng Minh Thiên Thu, dùng thủ đoạn phi thường để khoét rỗng kho lương Điền Trung.

Cuối cùng, vào hai mươi năm trước, Nam Cương Vương mang quân tiến về phía Bắc. Quân Đại Ngụy vì vấn nạn lương thảo mà thua trận đầu tiên, hàng vạn binh sĩ chết thảm trên chiến trường.

Đô Ti Điền Nam thất trách khi canh giữ kho lương, dẫn đến gần vạn người bị liên lụy. 

Trong đó, cha của Bùi Nghiên Chiêu, Minh chủ Hội Đồng Minh Thiên Thu, bị phán xử tử cả nhà. Đồng Minh Hội từ đó tan rã.

Cha nuôi của Tạ Lãm là Tạ Triều Ninh thì bị kết án lưu đày cả nhà, cùng nhiều võ quan khác đi từ Điền Nam tới thành Hắc Thủy ở Tây Bắc. Từ đó lập nên cơ nghiệp hiển hách của Mười Tám Trại. 

Khi thiên hạ loạn lạc, Tề Phong ‘hiến tế’ toàn bộ gia đình Lục Ngự sử, giành lấy binh quyền, xoay chuyển cục diện. 

Mà Phùng Hiếu An vì cái chết của cả nhà Lục Ngự sử, đã lặn lội đến thành Hắc Thủy tìm kiếm bé trai mất tích…

Một chuỗi nhân quả đan xen khiến Phùng Gia Ấu càng nghĩ lòng càng trĩu nặng.

Nàng hít một hơi thật sâu, bắt đầu suy xét xem liệu trong chuyện này có dính dáng gì đến Từ Tông Hiến hay không.

Chắc là không, vì khi đó Từ Tông Hiến chỉ là một thái giám quét dọn hèn mọn nhất trong Thập Nhị Giám.

“Muốn biết suy đoán của ta đúng hay không, chàng chỉ cần đuổi theo thích khách đó… Hiện tại chỉ có chàng là có thể ngăn y lại. Chàng đi rồi, nếu quả có người xuất hiện mưu sát ta, thì cục diện tất sẽ sáng tỏ. Phó Mân nhờ vả, vị Giám quốc đó chắc chắn sẽ làm, sau khi giết Tào Tung, ông ta nhất định sẽ tìm mọi cách không để ta sống sót rời khỏi Điền Nam.”

“Nàng đã nói vậy rồi, ta còn dám đi nữa sao?” Tạ Lãm vừa lo lắng vừa giận dữ, trong lòng hối hận vô cùng. 

Sớm biết thế này, hắn nên nghe lời nàng từ chức, ở nhà an tâm ‘ăn cơm mềm’, ra ngoài làm anh hùng làm gì chứ.

Editor muốn nói:

Cập nhật chút về tình hình sáng tác của tác giả Kiều Gia Tiểu Kiều cho mọi người biết thêm nè:

Sau khi hoàn bộ “Khương Phất Y” hồi năm ngoái thì tác giả lên kế hoạch viết tiếp một bộ huyền huyễn nữa nhưng chỉ đặt tên mà chưa có giới thiệu gì. Bộ này có tên Bất Dạ Hầu (dịch nôm na là hầu tước đêm trắng 😁)

Mình vẫn vào thường xuyên để xem khi nào Kiều Gia bắt đầu viết, còn ném bom (một kiểu donate trên Tấn Giang) để động viên tinh thần tác giả. Nhưng chờ mãi vẫn không thấy động tĩnh gì.

Mãi đến đầu năm nay, tác giả lại nhá hàng thêm một bộ khác. Lần này có văn án đàng hoàng:

HỮU TÍN

Văn án:

Lý Thanh Vũ, phóng viên kênh Khoa học Kỹ thuật của đài truyền hình tỉnh.
Giang Hàng, luật sư thương mại hạng nhất.

Công ty trí tuệ nhân tạo Mê Đồ vừa tung ra một mẫu robot bảo mẫu, bước vào giai đoạn thử nghiệm công khai. Tuy nhiên, chỉ vì một bài blog của Lý Thanh Vũ mang tựa đề “Là bảo mẫu hay sát thủ?”, dự án này đã vấp phải nhiều nghi vấn từ dư luận.

Vào một buổi sáng mùa đông nọ, tại quảng trường thành phố, luật sư Giang đã chặn đường nhà báo Lý đang chạy bộ, mở ra cuộc đối đầu đầu tiên giữa họ.

P.S: Đây không phải là truyện khoa học viễn tưởng, mà thuộc thể loại đô thị huyền ảo (lấy cảm hứng từ Sơn Hải Kinh).

Trông có vẻ giống sci-fi là vì đây chưa phải văn án chính thức – văn án sẽ được đăng khi bắt đầu truyện.

(Khởi tạo ngày 24 tháng 2 năm 2025)

Đọc văn án thấy hấp dẫn quá hen bà con. Mình lại ngày ngày hóng tiếp chừng nào tác giả bắt đầu truyện và ném bom để động viên tác giả.

Cả hai bộ Thần Khúc và Lãm Phương Hoa mình edit ở đây mình đều mua trọn bộ của tác giả trên Tấn Giang hết á.

Link page cá nhân của tác giả Kiều Gia Tiểu Kiều trên Tấn Giang bên dưới 👇 nếu bà con yêu mến tác giả và muốn vào thăm. Dùng chrome và bật chế độ tự động dịch nếu bạn không biết tiếng Trung nha. Có thể bấm vào đọc văn án các truyện của tác giả để giúp truyện tăng tích phân.

https://www.jjwxc.net/oneauthor.php?authorid=584805


https://vymiu.com/lam-phuong-hoa-kieu-gia-tieu-kieu/

Share truyện lên:

Lãm Phương Hoa – Chương 1Lãm Phương Hoa – Chương 2Lãm Phương Hoa – Chương 3Lãm Phương Hoa – Chương 4Lãm Phương Hoa – Chương 5Lãm Phương Hoa – Chương 6Lãm Phương Hoa – Chương 7Lãm Phương Hoa – Chương 8Lãm Phương Hoa – Chương 9Lãm Phương Hoa – Chương 10Lãm Phương Hoa – Chương 11Lãm Phương Hoa – Chương 12Lãm Phương Hoa – Chương 13Lãm Phương Hoa – Chương 14Lãm Phương Hoa – Chương 15Lãm Phương Hoa – Chương 16Lãm Phương Hoa – Chương 17Lãm Phương Hoa – Chương 18Lãm Phương Hoa – Chương 19Lãm Phương Hoa – Chương 20Lãm Phương Hoa – Chương 21Lãm Phương Hoa – Chương 22Lãm Phương Hoa – Chương 23Lãm Phương Hoa – Chương 24Lãm Phương Hoa – Chương 25Lãm Phương Hoa – Chương 26Lãm Phương Hoa – Chương 27Lãm Phương Hoa – Chương 28Lãm Phương Hoa – Chương 29Lãm Phương Hoa – Chương 30Lãm Phương Hoa – Chương 31Lãm Phương Hoa – Chương 32Lãm Phương Hoa – Chương 33Lãm Phương Hoa – Chương 34Lãm Phương Hoa – Chương 35Lãm Phương Hoa – Chương 36Lãm Phương Hoa – Chương 37Lãm Phương Hoa – Chương 38Lãm Phương Hoa – Chương 39Lãm Phương Hoa – Chương 40Lãm Phương Hoa – Chương 41Lãm Phương Hoa – Chương 42Lãm Phương Hoa – Chương 43Lãm Phương Hoa – Chương 44Lãm Phương Hoa – Chương 45Lãm Phương Hoa – Chương 46Lãm Phương Hoa – Chương 47Lãm Phương Hoa – Chương 48Lãm Phương Hoa – Chương 49Lãm Phương Hoa – Chương 50Lãm Phương Hoa – Chương 51Lãm Phương Hoa – Chương 52Lãm Phương Hoa – Chương 53Lãm Phương Hoa – Chương 54Lãm Phương Hoa – Chương 55Lãm Phương Hoa – Chương 56Lãm Phương Hoa – Chương 57Lãm Phương Hoa – Chương 58Lãm Phương Hoa – Chương 59Lãm Phương Hoa – Chương 60Lãm Phương Hoa – Chương 61Lãm Phương Hoa – Chương 62Lãm Phương Hoa – Chương 63Lãm Phương Hoa – Chương 64Lãm Phương Hoa – Chương 65Lãm Phương Hoa – Chương 66Lãm Phương Hoa – Chương 67Lãm Phương Hoa – Chương 68Lãm Phương Hoa – Chương 69Lãm Phương Hoa – Chương 70Lãm Phương Hoa – Chương 71Lãm Phương Hoa – Chương 72Lãm Phương Hoa – Chương 73Lãm Phương Hoa – Chương 74Lãm Phương Hoa – Chương 75Lãm Phương Hoa – Chương 76Lãm Phương Hoa – Chương 77Lãm Phương Hoa – Chương 78Lãm Phương Hoa – Chương 79Lãm Phương Hoa – Chương 80Lãm Phương Hoa – Chương 81Lãm Phương Hoa – Chương 82Lãm Phương Hoa – Chương 83Lãm Phương Hoa – Chương 84Lãm Phương Hoa – Chương 85Lãm Phương Hoa – Chương 86Lãm Phương Hoa – Chương 87Lãm Phương Hoa – Chương 88Lãm Phương Hoa – Chương 89Lãm Phương Hoa – Chương 90

Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕 Facebook, Youtube, Wattpad

Có thể bạn sẽ thích:

0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
<p>You cannot copy content of this page</p>
0
Bạn viết gì đi...x