Chương 21 - Thợ săn
Lời mời
Cô cằn nhằn xong, Giang Hàng im lặng rất lâu không đáp.
Xung quanh chìm vào một khoảng tịch mịch đến quái dị.
Ngoại trừ tiếng tuyết rơi sột soạt, Hạ Tùng La chỉ còn cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh dưới lòng bàn tay mình. Ban đầu nó còn có chút nhịp điệu, giờ thì hệt như ngựa hoang đứt cương.
Đến cả Giang Hàng cũng căng thẳng thành ra thế này, Hạ Tùng La lại càng thấy hãi hùng, trái tim đang áp vào lưng anh cũng theo đó mà đập loạn cào cào.
Giang Hàng nói với cô sinh vật cổ đại Minh Hà cũng là thân xác bằng xương bằng thịt, dùng dao là đâm chết được, không việc gì phải sợ. Trong đầu Hạ Tùng La tự biên tự diễn thì kích cỡ của chúng chắc cũng chỉ cỡ một con chó dạng trung, có chăng là tướng tá kỳ dị lạ mắt xíu thôi. Ai mà ngờ nổi đó lại là một con sói thảo nguyên hung hãn, vai rộng eo thon như mẫu nam, hai chi trước lực lưỡng như thể biết đấu quyền anh, đứng thẳng lên có khi cao tận mét chín chứ chơi?!
Giữa đường ngoại ô hoang vắng, đêm hôm khuya khoắt, tuyết rơi trắng trời, người sói tự dưng lao ra tập kích, ai mà không sợ cho được?
Hơn nữa nghe cuộc đối thoại giữa Giang Hàng và Queen, hình như con quái này còn bị phe đối địch lùa đến đây để kiếm chuyện nữa?
Hạ Tùng La không kìm được mà nói: "Thấy chưa, cái thời tiết kiểu này, chạy một chiếc SUV bình thường nhất thì ít ra còn có cái khung thép che chắn bảo vệ, hai chúng ta đâu đến mức thảm hại thế này, anh nghĩ coi đúng không?"
Giang Hàng rốt cuộc cũng mở miệng, như thể nặn ra từng chữ từ kẽ răng: "Cô..."
