Chương 3 – Nghịch tặc họ Tả
“Phụng mệnh bắt giữ nghịch tặc Tả Quân Trực!”
Tiếng phách tre còn vang giòn giã, một đội quan binh đã hùng hổ xông vào Thái Phong Nguyên. Khách trà đứng chắn trước cửa bị xô ngã chổng vó, tiếng kêu la om sòm khắp nơi, nhiều người khác thì ngơ ngác chẳng hiểu đầu đuôi.
Tả Quân Trực? Tả Quân Trực là ai?
Trong sảnh loạn thành một mớ. Khi mọi người còn chưa hết kinh ngạc, thiếu niên trên đài đã bị bẻ ngoặt hai tay ấn rạp xuống đất.
Cậu vừa thét lên “Các ngươi còn coi phép nước ra gì—”, lập tức bị nhét giẻ vào miệng, chỉ phát ra được tiếng ú ớ nghẹn ngào.
Vị công tử áo tím đột ngột vén tà áo đứng dậy. Bóng vàng trong ống tay áo lóe lên, lệnh bài vừa định xuất ra thì một thanh trường kiếm còn nguyên trong vỏ đánh bạt tay hắn trở về.
“Điện… Thiếu gia?”
Bóng nến lay động, bình phong che nửa, đổ xuống trên mặt người trong nhã gian những vệt sáng tối sâu nông, chỉ hiện ra khóe miệng một đường cong như giận như giễu.
“Kim Ngô Vệ, không phải Ngũ Thành Binh Mã Ty. Không nhìn ra sao?”
Công tử áo tím chăm chú nhìn kỹ, lúc này mới nhận thấy đám quan binh ấy đều đeo thẻ đồng bên hông, khăn quàng ngoài giáp đều nhuộm màu đỏ thẫm. Quả nhiên không phải nha sai thuộc Ngũ Thành Binh Mã Ty, chuyên phụ trách trị an và truy bắt trong kinh thành.
Mà là Kim Ngô Tiền Vệ — một trong mười một vệ thân quân trực thuộc triều đình!
Bắt giữ vỏn vẹn một nhóc con kể chuyện ở quán trà, mà lại điều động tới Kim Ngô Tiền Vệ?
Nhìn tiểu tiên sinh bị đám Kim Ngô Vệ thô bạo kéo ra khỏi cửa lớn, hạt dưa hoa quả khô vung vãi đầy đất, công tử áo tím sững người, quay sang nhìn người trong phòng.
“Lẽ nào là ý của Hoàng thượng…”
Người kia không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, môi mím chặt thành một đường thẳng.
“Tiểu Chung, đi tra xem Tả Quân Trực có lai lịch thế nào. Diệp Khinh, theo bọn họ.”
Hai bóng người từ góc tối trong nhã gian lướt ra, không một tiếng động, chớp mắt đã hòa vào màn đêm tuyết trắng mịt mùng.
Công tử áo tím nhìn những bông tuyết lớn đang cuồn cuộn ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:
“Tuổi còn nhỏ mà kiến thức và thơ văn rộng đến vậy, lẽ nào có liên quan tới Tả gia ở Giang Bắc?”
Hai luồng ánh mắt sắc như đao lập tức quét về phía hắn.
“Chuyện văn chức ngươi thuộc nằm lòng. Nhưng nói tới võ bị quân công thì vẫn còn non kém lắm.”
Công tử áo tím cúi đầu hổ thẹn:
“Thiếu Khanh đã hiểu.”
…
Một khắc trước còn khách trà đầy sảnh tiếng người náo nhiệt, một khắc sau đã chén dĩa ngổn ngang trống trải thê lương.
Mấy gã sai vặt lóng ngóng dọn dẹp những mảnh sứ vỡ và bàn ghế bị lật nhào trên đất. Lão Hà khóc mếu máo như nhà có tang.
Cửa lớn mở toang, gió lạnh như dao lùa thẳng vào trong.
Có người đứng bên cạnh lão, mặc cho tuyết phủ đầy người.
Người ấy đưa bàn tay trắng trẻo, thong thả phủi lớp tuyết đọng trên vành lông hồ ly đen quanh cổ, giọng điệu hờ hững:
“Đời này đừng mong tiểu tiên sinh quay lại nữa. Lão Hà à, ông cứ thành thật bán nước trà xanh ba xu một bát đi thôi.”
Khách trà đã tan tác như chim muông gặp nạn, lão Hà vô duyên vô cớ mất toi bao nhiêu tiền trà, lòng đau như cắt.
Nhưng đau thì đau, lão vốn là người thật thà chất phác. Bị châm chọc như thế cũng chẳng nổi giận, trái lại còn ngơ ngác hỏi:
“Nhị Gia nói gì vậy? Sao tiểu tiên sinh lại không về được? Chẳng qua chỉ hát một khúc Mười Tám Mò thôi mà. Dẫu sao cũng là đứa trẻ không hiểu chuyện, đánh cho mười mấy hai mươi đại bản, chẳng phải là qua chuyện rồi sao?”
Lục Nhị Gia cười nhạt đầy vẻ khinh thường.
“Cái thứ không có mắt nhìn như ông, hèn chi chỉ lăn lộn được ở Dũng Kim Khẩu. Ông ấy à, đời này đừng hòng bước chân vào Triều Thiên Môn nha!”
Triều Thiên Môn là chốn phồn hoa giàu sang. Lầu Xuân Ý chính là quán trà lớn nhất nơi ấy.
Người trong kinh thường nói: “Có tiền tới Triều Thiên Môn, không tiền về Dũng Kim Khẩu.” Chính là nói đến hai nơi này.
Lão Hà sốt ruột:
“Nhị Gia, ngài đừng úp úp mở mở nữa. Tôi đang nóng ruột đây!”
Lục Nhị Gia đáp:
“Sờ thử đầu mình xem còn nằm trên cổ không, rồi tạ ơn trời đất đi! Thái Phong Nguyên của ông hôm nay dính long khí rồi, biết chưa?”
Lão Hà “a” lên một tiếng.
“Hoàng thượng tới sao?”
Lục Nhị Gia tức đến bật cười.
“Hoàng thượng tới thì còn được thế này à? Cái lầu này của ông có mà bị lật tung lên rồi! Vị quý nhân kia tuy không lộ mặt, nhưng Ngu Thiếu Khanh, Ngu đại công tử thì ta nhìn rõ mồn một.”
“Ngu đại công tử là ai? Là người đứng đầu đám bạn đọc của Thái tử điện hạ đó! Người có thể khiến đại công tử của Tả Đô Ngự Sử ngoan ngoãn nghe lời như thế, ngoài Thái tử điện hạ ra, còn có thể là ai?!”
Lão Hà vỗ đùi, ngồi phịch xuống đất than trời:
“Ôi cha mẹ ơi… Tiểu tiên sinh phen này gây đại họa thật rồi…”
Lục Nhị Gia nhìn bộ gõ nằm lăn lóc khắp nơi giữa sảnh, chiếc áo bông lớn của tiểu tiên sinh bị giày xéo thành một đống giẻ rách, bao gạo kia cũng đổ vãi tung tóe, không khỏi khẽ thở dài một tiếng.
Tuổi trẻ khinh cuồng, họa từ miệng mà ra, chính mình lại chẳng hay.
E là kẻ bỏ ra một lạng bạc mua một khúc Mười Tám Mò của cậu ta, chính là kẻ muốn dụ cậu ta cắn câu đây mà.
Tiểu tiên sinh, nếu như có thể giữ được một mạng, sau này hãy tự biết bảo trọng nhé.
Ngoài cửa, tuyết lớn mịt mùng.
Trong nhà, đèn hắt chập chờn.
Người đến rồi đi.
Giữa cơn hỗn loạn ấy, chẳng ai để ý có một bàn tay đeo đầy châu ngọc đã nhặt chiếc tráp sách cũ kỹ tróc sơn của thiếu niên lên.
Nắp rương mở ra.
Hương mực thoang thoảng.
Một hàng sách mới tinh được xếp ngay ngắn bên trong.
Trên gáy sách đều đóng cùng một dấu son triện:”Tam Tuyệt Thư Cục”, mực in còn tươi roi rói, đỏ thắm như máu.
Ánh mắt người đó bỗng trở nên thâm trầm.
.
***
.
Thiếu niên vừa bị kéo ra ngoài liền bị vải đen trùm kín mặt.
Đến khi nhìn thấy ánh sáng lần nữa, cậu đã ở trong nhà ngục âm u lạnh lẽo. Góc tường ẩm thấp đốt mấy ngọn đuốc, soi rõ những hình cụ dữ tợn treo đầy bốn phía.
“Ngươi là Tả Quân Trực?”
Thiếu niên hoàn hồn khỏi cơn hoảng loạn.
Trước mặt cậu là một gã Thiên hộ râu quai nón đang ngồi trên ghế gỗ. Đôi chân thô bự đi ủng da trâu gác ngang lên bàn giấy, khí thế vô cùng hống hách.
Đầu gối bỗng đau nhói. Tên ngục tốt phía sau đạp mạnh một cước vào khoeo chân, đá cậu quỵ sụp xuống đất.
“Đại nhân hỏi chuyện, ngươi câm rồi sao?”
Thiếu niên vội đáp:
“Thảo dân chính là Tả Quân Trực.”
“Cha ngươi có phải tên Tả Tái Ngôn?”
Cậu khựng lại, ngơ ngác đáp: “Phải.”
Gã Thiên hộ phất tay: “Đánh!”
Tả Quân Trực còn chưa kịp hiểu ba câu hỏi ấy liên quan gì đến nhau, trên mông đã giáng xuống một trượng nặng nề. Cơn đau dữ dội khiến cậu bật hét thảm.
Gã ngục tốt phía sau rõ ràng là tay lão luyện, chẳng vì tiếng kêu xé lòng của thiếu niên mà dừng tay dù chỉ một nhịp. Trượng đánh xuống vô cùng có nhịp điệu, lực đạo không sai lệch chút nào.
Bị đánh đến năm trượng, đầu óc Tả Quân Trực cuối cùng cũng tỉnh táo hơn đôi phần.
Cậu vừa thở dốc vừa gắng sức kêu lên:
“Không ở công đường… chưa từng thẩm vấn… đây là… lạm dụng… tư hình…”
Nhưng vừa dứt lời, những trượng tiếp theo lại càng nặng hơn. Mỗi một nhát giáng xuống đều khiến toàn thân cậu run bật, đau đến mức không thở nổi.
Gã Thiên hộ liếc mắt nhìn cậu, giọng đầy ngạo nghễ:
“Chẳng phải đã thẩm vấn xong rồi sao? Đánh chính là ngươi đấy, tên nghịch tặc Tả Quân Trực!”
Mười trượng đánh xong, áo trắng sau lưng Tả Quân Trực đã loang đỏ máu.
Gã Thiên hộ cười khẩy:
“Tiểu nghịch tặc này da thịt mịn màng thật đấy. Mới vậy đã chịu không nổi rồi sao?”
Gã dùng hai ngón tay kẹp lấy một xấp hồ sơ trên bàn, ném xuống trước mặt cậu.
“Nhìn đi. Có phải đều là lời ngươi nói không?”
Nửa thân dưới của Tả Quân Trực đã hoàn toàn mất cảm giác. Cậu hít một hơi, chống người ngồi dậy, liếc qua đống giấy trước mặt.
Quả thật đều là những đoạn được chép lại từ các buổi kể chuyện của cậu. Từ 《Kim Cổ Danh Tướng Truyện》 cho đến đủ loại giai thoại khác, mượn chuyện xưa nói chuyện nay, châm biếm thời thế, phê bình tệ đoan. Đó vốn là chuyện thường thấy trong các buổi kể chuyện.
Ngày thường ở Dũng Kim Khẩu, cậu nói năng chẳng kiêng dè, kể xong là gió cuốn mây tan.
Nào ngờ lại có người từ đầu đến cuối ngồi ghi chép từng câu từng chữ. Những lời ấy, nếu bị cắt rời ngữ cảnh rồi ghép lại một chỗ… Quả thực đủ để kết cho cậu cái tội danh “nghịch tặc”.
Tả Quân Trực tuổi còn trẻ, thế sự chưa trải nhiều, nhưng lúc này nhìn xấp tội trạng dày cộp trước mặt, trong lòng đã hiểu rõ.
Có người muốn hại cậu. Hơn nữa còn âm thầm dòm ngó cậu từ rất lâu rồi.
Nhưng cậu chẳng qua chỉ kể vài câu chuyện, kiếm ít tiền mua sách, từng đắc tội ai chứ?
Trong lòng cậu chỉ còn lại khoảng mờ mịt.
Tên ngục tốt túm lấy tay cậu, định ép xuống dấu son điểm chỉ, Tả Quân Trực theo bản năng rụt tay lại.
Hai quả hạch đào trong tay tã Thiên hộ va vào nhau lách cách. Gã cất giọng âm trầm:
“Đánh tiếp.”
Tả Quân Trực không còn cơ hội mở miệng nữa. Mà cậu cũng hiểu, có nói cũng vô ích.
Trước khi ý thức chìm hẳn vào bóng tối, cậu lờ mờ nhìn thấy đầu ngón tay mình nhuộm một màu đỏ thẫm.
Là máu.
Hay là chu sa.
Cậu cũng chẳng còn phân biệt nổi.
.
***
.
“Tả Quân Trực, con trai độc nhất của Tả Tái Ngôn — con trai thứ năm của Tả tướng. Ngày tháng năm sinh không rõ. Hai năm trước theo cha vào kinh, cư ngụ tại ngõ Xuân Mễ phía nam thành. Một năm trước bắt đầu kể chuyện tại các sảnh kể chuyện ở Dũng Kim Khẩu.”
“Mê sách như mạng. “Biết ngoại ngữ. Hàng xóm láng giềng, quán trà tửu điếm hầu như chẳng ai biết tên thật của nó, đều gọi là ‘Tiểu tiên sinh’.”
“Chỉ có bấy nhiêu?”
Người ngồi đối diện mặc thường phục màu minh hoàng, dáng cao sừng sững như núi ngọc, mắt phượng uy nghiêm ẩn dưới hàng mi, mặt như nước thu lạnh đến thấu người.
Dẫu đã nhìn nhiều năm, nhưng mỗi lần người ấy nhíu mày hay mím môi, lòng Vi Tiểu Chung vẫn chao đảo.
Thấy ánh mắt lạnh lẽo kia sắp quét sang lần nữa, nàng vội định thần, đáp:
“Thưa điện hạ, ngoài việc lui tới quán trà kể chuyện và hiệu sách để mua sách, Tả Quân Trực hầu như không qua lại với ai. Những nơi cần tra thần đều đã tra qua, quả thực không tìm thêm được tin tức nào.”
Nàng liếc trộm Minh Nghiêm một cái. Thấy vị ấy vẫn cau mày đọc công văn trong tay, liền hạ giọng bổ sung:
“Ai mà ngờ được một cậu nhóc nghèo kiết xác như thế, lại là cháu nội của Tả tướng, người đứng dưới một người trên vạn người chứ?”
Minh Nghiêm nghe vậy vẫn không lên tiếng.
Một lúc sau mới ngẩng đầu hỏi:
“Đã tìm được hồ sơ của Tả Tái Ngôn chưa?”
Vi Tiểu Chung sớm có chuẩn bị, rút từ tay áo một cuộn hồ sơ dâng lên, cười nói:
“Những giai thoại dân gian về vị Điển bộ Hàn Lâm Viện này còn thú vị hơn những gì ghi trong hồ sơ của Lại bộ nhiều lắm. Điện hạ hẳn cũng từng nghe qua đôi điều rồi.”
Minh Nghiêm lật xem sơ lược lý lịch của Tả Tái Ngôn.
Trong đầu dần hiện lên hình bóng một người: áo trắng thanh khiết, ôn văn tuấn nhã.
Năm kia, trong buổi truyền lư tại Kim điện*, các sĩ tử hoặc vì mừng quá hóa ngây mà quên lễ nghi, hoặc bị thiên uy chấn nhiếp đến mức nói năng lắp bắp. Chỉ riêng Tả Tái Ngôn là tiến lui đúng mực, đối đáp lưu loát.
Buổi truyền lư tại Kim điện*:
Nguyên văn Hán Việt là “điện truyền lư”, chỉ nghi thức công bố thứ hạng các tiến sĩ tại điện Kim Loan sau kỳ thi Đình.
Quá trình diễn ra:
Sau khi thi Đình (殿试) kết thúc, Hoàng đế duyệt bài và quyết định thứ hạng: Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa và các tiến sĩ khác.
Đến ngày công bố kết quả, triều đình tổ chức một nghi lễ long trọng tại điện vua gọi là điện truyền lư. Quan chủ lễ sẽ đọc danh sách những người đỗ tiến sĩ theo thứ tự từ cao xuống thấp. Tên của họ được truyền đọc qua nhiều lớp quan lại đứng nối nhau, nên gọi là truyền đọc. Đây là khoảnh khắc vinh hiển nhất đời của một sĩ tử.
Y từng xem qua bài thi của người này. Đó vốn là tài năng đủ sức đoạt Trạng nguyên, nhưng cuối cùng chỉ được xếp vào vị trí cuối bảng Nhị giáp*.
Bảng Nhị giáp*:
Trong hệ thống khoa cử nhà Minh – Thanh, kỳ thi Đình là kỳ thi do chính nhà vua trực tiếp ra đề và làm chủ khảo tại sân rồng cung điện.
Kỳ thi này đóng vai trò là “vòng chung kết” để xếp hạng các sĩ tử đã đỗ kỳ thi Hội trước đó.
Thứ hạng được phân chia như sau:
Nhất giáp (一甲), chỉ có 3 người: trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa.
Nhị giáp (二甲), số lượng không cố định, có thể mười mấy hai mươi người. Trong nhóm này vẫn chia theo thứ hạng người đứng đầu, những người ở giữa và cuối.
Tam giáp (三甲) những người còn lại.
Sau đó dù được bổ nhiệm vào Hàn Lâm Viện, lại không được phong chức Thứ Cát Sĩ như thường lệ, mà chỉ giữ chức Điển bộ tòng thất phẩm, chuyên lo việc công văn thư khải và tu sửa điển tịch.
Khi ấy y cũng từng thấy hiếu kỳ, song chính sự bộn bề, Tả Tái Ngôn lại không bám gót cầu vinh giống những tân khoa tiến sĩ khác. Cái tên ấy vì thế dần nhạt nhòa trong tâm trí y.
Minh Nghiêm khẽ nhướng mày, giọng điệu nhàn nhạt:
“Khi đó cô còn chưa nhập cung.”
— —
HẾT CHƯƠNG 3
https://vymiu.com/ai-dang-goi-toi-tu-chon-ay-tieu-ho-nhu-vi/
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad
