Chương 46 - Camera
Editor: Nếu bạn đang xem chương này ở chế độ nền tối, hãy chuyển sang nền sáng để đọc được trọn vẹn nội dung nhé. Nếu chưa biết làm thế nào chuyến sang nền sáng, xin vào đây.
Quá khứ và tương lai
"Không." Giang Hàng từ chối dứt khoát. "Camera tắt rồi."
Từng sợi thần kinh trên người anh đều đang gào thét hai chữ kháng cự: "Cô chỉ nghe giọng thôi mà, khác chỗ nào chứ?"
"Khác xa chứ!" Hạ Tùng La bắt đầu bướng bỉnh,"Anh nói chuyện bình thường tuy nghe cũng được, nhưng không đủ đô để 'giảm đau' với 'ru ngủ'. Tôi khó chịu quá, muốn ngủ càng sớm càng tốt."
Hạ Tùng La có kinh nguyệt từ năm mười một tuổi, hai năm đầu toàn bị đau bụng kinh tới mức không đi học nổi, chỉ biết cuộn tròn trên giường. Ba cô khi đó sẽ ngồi bên giường, khẽ vỗ lưng dỗ cô ngủ. Ngủ được rồi là hết đau.
"Cái nhân cách kia của anh..." Hạ Tùng La cố tìm từ diễn tả, nhưng vốn từ cũng chẳng phong phú. "Giọng nói giống... mấy bộ kịch truyền thanh tiếng Quảng nghe trước khi ngủ ấy. Người ta nói sao ta? À đúng rồi, kiểu nghe nhiều tới mức... lỗ tai có bầu luôn."
Nghe kiểu ví von này, Giang Hàng chỉ thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên thẳng gáy, trán suýt rịn ra mồ hôi hột.
"Yêu cầu của cô... có phải hơi nhiều rồi không?"
Anh đứng bật dậy khỏi cạnh giường, giọng nói lạnh lùng gắt gỏng hẳn lên:
