CHƯƠNG 141 - DỰA CÁI NÀO
Bị Cửu Hoang ngắt lời, Bạch Tụng như mắc nghẹn.
Ông không nói tiếp mà nhìn về phía hắn, bỗng nhiên cười nói: “Tiểu huynh đệ, lúc nãy ngươi luận bàn về “phản phác quy chân” với Tống huynh, từng nhắc đến “yêu”.”
Cửu Hoang: “Thì sao?”
Bạch Tụng nhìn Khúc Duyệt ngồi chéo sau lưng hắn: “Về vị cô nương này, không biết tiểu huynh đệ thích vẻ ngoài mỹ lệ của nàng, hay tính cách và nhân phẩm của nàng?”
Lúc này Khúc Duyệt không hề cảm thấy ngượng ngùng, bình tĩnh nhìn lại ông ta.
Đây thực ra là chủ đề muôn thuở, yêu một người, bề ngoài và nội tâm bên trong, cái nào quan trọng hơn.
Cửu Hoang sảng khoái đáp: “Ta yêu tất cả mọi thứ của Lục Nương.”
“Tiểu huynh đệ quả nhiên thực giác ngộ.” Bạch Tụng khen một câu, xoa xoa ngọc bội bên hông, nói, “Phật pháp thường đem vẻ ngoài ra khuyên thế nhân chớ có trứ tướng*. Theo ý của ta, bản thân việc này cũng là một loại hành vi “trứ tướng”.”
Trứ tướng: là một thuật ngữ Phật giáo có nghĩa là bị vướng mắc vào vẻ bề ngoài, ảo tưởng hoặc ý thức cá nhân đi chệch khỏi bản chất. "Tướng" dùng để chỉ nhận thức hoặc khái niệm về một sự vật nhất định được hình thành trong bộ não của chúng ta. Nó có thể được chia thành hữu hình (có thể nhìn thấy) và vô hình (nghĩa là ý thức).
“Phật dạy chúng sinh bình đẳng, như vậy, chữ “yêu” này cũng ứng không phân biệt cao thấp sang hèn. Yêu nhân cách hay yêu vẻ bề ngoài đều là yêu. Nếu nói sắc đẹp không trường tồn, vậy thì, liệu tình yêu xuất phát từ nhân cách có thể thiên trường địa cửu chăng?
Dáng vẻ bề ngoài là một phần của “ta”, nhân cách cũng là một phần của “ta”. Cho dù yêu vẻ ngoài, nhân cách hay mùi hương, đều là yêu “ta”. Hành động muốn loại bỏ mùi hương của Tuyệt Đại Phong Hoa, theo ý ta, là một loại hành vi “trứ tướng”. Vẻ bề ngoài kia là hắn, mùi hương cũng là hắn, hợp lại với nhau mới tạo thành Tuyệt Đại Phong Hoa chân chính.
