CHƯƠNG 140 - ĐỀ THỨ HAI
Tống Viễn Linh dường như nghe thấy một tiếng “ầm”, không biết có phải tiếng phổi nổ tung hay không, nhưng từ trong kẽ răng ép ra âm thanh: “Đây không phải vấn đề dám hay không dám, mà là vì sao bổn tọa phải làm thứ chuyện vớ vẩn này?”
Trên đường đến đây, Cửu Hoang đã được Khúc Duyệt phổ biến quy tắc của hội luận đạo, hỏi: “Hội luận đạo không phải là tìm mọi cách chứng minh mình đúng người khác sai hay sao? Ta không phục ông, chứng minh những gì ông vừa nói đi, như thế nào là chuyện vớ vẩn?"
Tống Viễn Linh trợn đến trắng mắt: "Ngươi..."
Cửu Hoang không kiên nhẫn: "Không dám tụt quần chứng minh thì đừng mạnh miệng, ta rất không thích tranh cãi với mấy kẻ ba hoa."
Hơi thở ngắt quãng không chừng, đầu Tống Viễn Linh như hồ nhão, nắm tay siết chặt kêu răng rắc, môi mấp máy một lúc lâu nhưng trừ chữ "ngươi" thì không phát ra được chữ thứ hai.
Ta phải trả lời thế nào?
Tại sao ta không thể trả lời được?
Rõ ràng tên tà tu này đang ngụy biện! Cớ sao ta lại gục ngã trước ngụy biện của hắn chứ?
Đài luận đạo lâm vào tĩnh mịch, bên trong các khoang cũng lặng yên.
Chợt một tiếng cười ngắn ngủi vang lên rồi tức tốc hoảng loạn nén xuống.
"Xin lỗi, tà tu này rõ ràng cưỡng từ đoạt lý, ta không nên cười nhưng nhất thời không nhịn xuống được."

Công nhận Rau Hẹ khiến ngta tắt đài quá há há