HẬU TRUYỆN (BẢY)
Bên trong thế giới Sơn Hải.
Tuyết Lí Hồng bị tiếng nói bất chợt cất lên của Vô Tướng chấn cho nhảy dựng, thần kinh căng thẳng.
Vô Tướng có thể nói chuyện sao?
Còn là giọng nói nam tử trầm thấp nữa, bản xếp hạng hung thú Sơn Hải chưa từng đề cập tới.
Tông Quyền thì vẫn đứng trơ ra như phỗng trong hố, đám mây Vô Tướng trên đầu hắn nhẹ nhàng thúc giục: “Sao vẫn chưa đánh vậy? Ta không vội, các ngươi giải quyết mâu thuẫn xong hết đi, sau đó ngươi và ta tiếp tục thi thố cũng không muộn.”
Lúc này Tông Quyền mới phản ứng, liền thu nhỏ cung thần và nắm chặt trong tay. Thân hình nhoáng cái đứng chắn trước người Tuyết Lí Hồng, đặt nàng vào trong vòng linh khí hộ thể của hắn, sau đó ngẩng đầu lạnh lùng nhìn đám mây trên cao.
Tuyết Lí Hồng đứng phía sau có thể nhìn ra được cơ bắp hắn căng cứng, có chút khẩn trương. Trước đó chiến đấu với mãng long, hắn đã tiêu hao quá độ, vừa rồi đội núi cứu người hắn đã bị nội thương. Bây giờ lại thêm Vô Tướng đột nhiên vượt ngoài những gì sách vở ghi chép, khiến người nhìn mà khủng hoảng. Tuy nhiên, nàng lờ mờ nhận ra, sự lo lắng của Tông Quyền là xuất phát từ việc hắn không biết có thể bảo vệ nàng trong tình trạng này hay không.
Tuyết Lí Hồng vốn đang rất khẩn trương lại từ từ thả lỏng.
Vô Tướng uể oải nói: “Nam nhân nói phải giữ lời, nói đánh thì phải đánh.”

Nhà phải có nóc 😆😆😆
Nhà vậy mới là ngôi nhà hạnh phúc []~( ̄▽ ̄)~*
Ba Khúc đúng là chỉ có cái miệng tem tép thôi, ng từng chịu nhiều tổn thương hay thích dùng lời nói làm tổn thương ng khác, để ng khác ko thích mình, mình ko thích họ thì cũng ko có cơ hội bị tổn thương sau này
Ba Khúc là kiểu đùa thôi đừng đùa quá, đùa quá nó hỏng vui á! Ổng giỡn một hai lần thì được, nhưng chuyện trọng đại mà làm vậy hoài nó không hay.