CHƯƠNG 97 - BẠCH VŨ VƯƠNG
Khúc Duyệt khó xử: “Cái này…”
Huyễn Ba lập tức buồn bực: “Ngươi ngẫm lại lương tâm mình rồi nói xem, đôi giày trước đây hứa với ta đã lần nào lấy được chưa?”
Chà, hình như là không. Nhưng đâu phải tại Khúc Duyệt vô tâm, chỉ là giày và quần áo là đồ vật quá riêng tư, thật sự không tiện mà.
Nàng nói: “Ta sẽ cố gắng.”
“Đại sư huynh!”
Diệp Lam Khuynh từ trên cao đáp xuống, hơi lảo đảo khi tiếp đất, sau khi ổn định hắn phất tay áo, đón được bàn cờ trận pháp vừa rơi xuống.
Huyễn Ba hưng phấn: “Ha! Ta thấy hắn không tồi.”
Khúc Duyệt: “Ngài thật muốn chọn hắn?”
Huyễn Ba: “Muốn hắn, muốn hắn, ta muốn hắn!”
Khúc Duyệt: “Ta sẽ cố gắng.”
Khúc Duyệt xoa trán, vốn rất phấn khích vì có thể đưa được Huyễn Ba đi cùng, bây giờ lại cảm thấy đau đầu.
