CHƯƠNG 127 - THUẬT GIEO HỒN
Tiếng “sột xoạt” ngày càng gần.
Tông Quyền nâng tay, đầu ngón trỏ chảy ra một giọt máu, được hắn nhẹ nhàng vẩy ra. Giọt máu hòa tan vào kết giới, bao phủ khắp ngọn núi.
Bọn quái vật chưa đến gần kết giới màu máu, bỗng đột nhiên dừng cả lại.
Tiếp đó, Khúc Duyệt nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên: “Không hổ là Thiên Võ đệ nhất nhân, đã bị ngươi phát hiện rồi.”
Tông Quyền hơi nghiêng đầu, tìm nơi phát ra tiếng nói, song không thể nào xác định được vị trí của người kia.
Người này quả thật có chút năng lực, Tông Quyền từ tốn giải thích: “Ta được vị Khúc cô nương nhắc nhở mới phát hiện được, nếu không tận đến lúc ngươi vào núi ta mới có thể phát hiện.”
Khúc Duyệt nói không nên lời, lúc này đáng lẽ phải bày ra tư thái “lão tử là đệ nhất thiên hạ” khiến đối phương chịu áp lực tâm lý chứ đúng không, cớ gì lại thật thà như vậy hở trời?
Người nọ ha ha cười hai tiếng: “Nghe ngươi nói vậy, tự tin của lão tử khôi phục không ít đó.”
Khúc Duyệt cởi bỏ phong ấn khí hải của mình, dùng pháp lực truyền âm: “Là gia chủ Nhan gia?”
Người nọ đáp: “Không phải, Khúc cô nương đã đưa Câu Lê tới hẳn là biết thân phận của ta rồi.”
Ánh mắt Khúc Duyệt tối đi: “Là… Quả Hợp Đạo Ác ư?”

Ơ có lẽ ngoài đời bố mẹ tác giả cũng thế chăng, chứ xây dựng nhân vật trùng hợp quá vậy, mấy lần như thế luôn
Hình như có bộ mới nhất tác giả đang viết chưa hoàn thì mama nữ chính không như vậy thì phải
Người như Nhan Linh thì rất nhiều, bị đứng giữa lương tâm của chính mình và tình cảm của mình với người kia (tình cảm kiểu tình bạn tình thân nói chung á), nên thường sẽ lựa chọn không nói. Tuy nhiên, nếu được thì cũng nên nói ra, biết đâu có thể ngăn chặn hiệu ứng cách bướm sau này
Mẹ Nhan Linh gớm zay