HẬU TRUYỆN (HAI)
Nhưng Tông Quyền cẩn thận ngẫm lại, hình như có chỗ nào đó không đúng?
Tuyết Lí Hồng thấy hắn vậy mà lại thật sự nghiêm túc suy tư, môi bĩu ra ghét bỏ cơ hồ dài đến chân trời. Nàng tạo cái nghiệt gì mà cứ phải dây dưa với mấy tên ngốc mãi không dứt vậy chứ.
Tông Quyền đang ngẫm nghĩ, vừa ngước mắt lên thì bắt gặp biểu cảm của nàng, thoáng giật mình rồi rốt cuộc phát hiện mình đang bị nàng đẩy xuống hố, đen mặt nói: “Ngươi lại đùa cợt ta! Vấn đề nào phải ta nhớ tới ai! Huống chi, ảo cảnh đổi người, ta liền đổi sang nhớ người khác, ta là người nông cạn như vậy hả?”
Tuyết Lí Hồng hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trước giờ ngươi rất ghét ta đúng không?”
Tông Quyền đáp thành thật: “Có một chút.”
Tuyết Lí Hồng khinh bỉ nói: “Nhưng sau khi ngươi ngủ với ta trong ảo cảnh, ngươi liền luôn muốn ta, thế mà còn nói mình không nông cạn?”
Tông Quyền ngắc ngứ, bào chữa: “Chuyện thường tình của con người thôi, với lại đó dù sao cũng là lần đầu tiên của ta…”
Tuyết Lí Hồng ngắt lời: “Xem đi, ngươi cũng nói “chuyện thường tình của con người”. Hòa thượng thanh tâm quả dục đột nhiên “ăn mặn”, giống như cây vạn tuế hai nghìn năm tuổi đột nhiên nở hoa vậy, ngươi bị phân tâm bối rối là điều bình thường, có gì mà phải làm ầm ĩ lên?”
Tuyết Lí Hồng rất muốn lừa hắn trúng thuốc lần nữa, nhìn bộ dạng xấu xí của hắn rồi sau này lại mang ra giễu cợt hắn, thật sự rất sảng khoái. Nhưng dùng thuốc hai lần trong thời gian ngắn quả thật cũng tổn hại thân thể. Hiện giờ nàng và hắn không thù không oán, không có lý do gì để hành hạ hắn. Suy cho cùng ngu ngốc không phải một cái tội.

Con ko ạ
Đến chương 207 mới thật sự kết thúc lận. Mấy chương ngoại truyện tác giả viết dài phết luôn ấy.
Thank you for your kind comment ❤