CHƯƠNG 57 - NIẾT BÀN QUYẾT
“Huynh cứ xử đi.” Khúc Duyệt đáp rồi nói thêm, “Cửu Hoang đã tỉnh rồi, đám rắn hắn thả ra ngoài ban đầu đích thật không ăn người…”
Khúc Tống nghe xong, một lúc lâu vẫn không có phản ứng nào, chỉ hỏi: “Hắn không làm gì muội chứ?”
“Không có, chỉ nói muốn đi báo thù huynh và những người năm đó đã bắt giữ hắn.” Khúc Duyệt ăn ngay nói thật.
“Giao ra công pháp cũng dễ dàng thật.” Khúc Tống tỏ ra nghi ngờ, “Năm đó mặt lạnh đằng đằng sát khí không nói một câu, bây giờ nói giao ra liền giao ra.”
“Vì huynh nghĩ phức tạp thôi. Vấn đề này rất dễ lý giải, lúc ấy hắn thấy chúng ta giết rắn của hắn, còn vây khốn hắn, mà muội còn bắn hắn một mũi tên vào tim…” Dừng một chút, “Hắn vốn đã không giỏi ăn nói, rất khó giao tiếp. Lúc đó lòng đầy thống khổ và giận dữ, ai có thể nói chuyện vui vẻ nổi chứ? Đã mười năm trôi qua rồi mà lúc nãy hắn vẫn còn rất gay gắt với muội đấy. Nếu muội không đem chuyện Quả Hợp Đạo Ác nói ra, khiến bản thân hắn cũng nảy sinh nghi ngờ thì căn bản hắn cũng không nói chuyện đàng hoàng nổi đâu, sợ là cả trăm năm sau vẫn còn hằn học với muội.”
Nói đến đây, Khúc Duyệt cảm thấy bản thân cũng có trách nhiệm.
Năm đó chính nàng đã cắm vào tim hắn một mũi tên, sau đó nàng áy náy thống khổ lại sợ hãi, không dám gặp lại hắn, toàn bộ quá trình đều do Khúc Tống thẩm vấn, nàng chỉ nghe ngóng theo dõi tin tức. Khi đó nàng hoàn toàn không có kinh nghiệm gì, suy nghĩ cũng chưa chín chắn, càng không đủ thấu đáo để nhìn người. Vậy nên nàng cảm thấy Cửu Hoang trong trí nhớ cùng Cửu Hoang mấy ngày nay ở chung có chút khác biệt.
Thật ra, hắn không thay đổi, chỉ vì nàng đã trưởng thành và đã hiểu biết nhiều hơn mà thôi.
Khúc Tống: “Vậy kết quả kiểm nghiệm những con rắn non của hắn phải giải thích thế nào?”
Việc này Khúc Duyệt không trả lời được.
Khúc Tống nói: “Có vẻ như hắn đã nuôi hai loại rắn, hắn vẫn thuộc diện tình nghi.”
Thề đang cảm động cái bị lời anh Cửu nói thành cảm lạnh luôn
Cái nhóm lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng
Quân Thư bị dạy hư rồi 🤣
Khổ thân Đậu trưởng lão v