CHƯƠNG 134 - LÒNG NỮ NHÂN
Khúc Duyệt nuốt xuống câu nói nghẹn trong cổ họng.
Lúc này phi kiếm vì mất đi linh khí của Tân Lộ chống đỡ mà mất khống chế, chao đảo vài cái rồi rớt xuống.
Cửu Hoang kịp thời ôm Khúc Duyệt bay lên, lơ lửng trong không trung, mày nhăn lại lộ ra vài phần rối rắm. Hắn quên mất chuyện phi kiếm, lẽ ra khi nãy nên vớt Tân Lộ lên trước.
Sắc mặt hắn thay đổi khiến cơn bực của Khúc Duyệt vốn đã lắng xuống lại chậm rãi bò lên, nàng ngước mắt nhìn cằm hắn: "Chàng đang hối hận vì đã không kéo nàng ta lên đúng không?"
Cửu Hoang gật đầu: "Ừ."
Khúc Duyệt nói: "Giờ kéo nàng ta lên vẫn còn kịp."
Cửu Hoang lại lắc đầu: "Hắn đã ra ngoài tầm nhìn, ta không thấy hắn. Nhưng mà không sao, hắn vẫn còn tỉnh táo, giãy giụa trong lúc rơi xuống có thể giúp hắn đả thông chân khí bị tắc nghẽn."
Vẻ mặt Khúc Duyệt bình tĩnh, giọng nói không nghe ra chút gì khác thường: "Chàng suy nghĩ chu đáo thật đấy!"
"Đúng vậy, ta tính kỹ mới không cứu hắn!" Cửu Hoang giữ vững trấn định nhưng thật ra đang chột dạ.
Lúc đó hắn đâu có nghĩ gì, làm theo bản năng mà thôi, trả lời Khúc Duyệt như vậy là để tỏ ra mình có chút thông minh, "cái thế anh hùng" không thể thấy chết không cứu.
Một lúc sau, Tân Lộ tự mình điều khiển phi kiếm bay lên, khuôn mặt tái nhợt không giấu được vẻ xấu hổ.

S lại ko có ý thức nam chính? Mình lại thích Rau Hẹ quá trời luôn. Đúng kiểu ko quan tâm đến thế giới chỉ biết 1 mình em, sinh ra xa cách cha mẹ, não và cơ thể ko phát triển đầy đủ. Bị oan nhưng ko hề oán hận, lúc nào cũng bảo vệ và hi sinh vì nữ chính, tốt hơn bao nhiêu tra nam chính truyện ngược r
Chắc tại nhiều người không thích gu nam chính ngây ngô như cún con chạy theo nữ chính đó. Nhưng nếu xét tổng thể toàn bộ quá trình từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành, Rau Hẹ có thể thành người như ngày hôm nay là quá tuyệt phải không nàng? Mình cũng thích Rau Hẹ.
Gu tui là anh rau hẹ đó. Bồ tui mà được như ổng là ngủ tui cũng cười được
Tui thích nam 9 kiểu tưng tửng vầy hinw là cái loại lạnh lùng gia trưởng nha