CHƯƠNG 68 - XƯƠNG CỘT SỐNG
---- “Ta cũng thấy vậy, tên nhãi ranh này chán sống rồi.”
Hai ông anh lải nhải làm Khúc Duyệt không nghe rõ Nguyên Hóa Nhất đang nói gì. Khúc Tống ngày thường dáng vẻ lãnh đạm xa cách nhưng lúc không nói chuyện công việc, chỉ nói chuyện nhà lại đặc biệt thích cãi nhau với Khúc Đường. Cũng may Khúc Tống coi thường Khúc Minh và Khúc Thanh, từ khi hai người họ cùng nhau ra ngoài du lịch, anh có vấn đề khó khăn cũng không tìm họ thảo luận. Nếu không hôm nay cả đám cùng vây xem Nguyên Hóa Nhất e rằng Nhất Tuyến Khiên sẽ cháy mất.
Lúc Khúc Duyệt còn ở học viện dị nhân, nhiều bạn học nữ rất hâm mộ nàng có mấy người anh trai, họ không biết nàng cũng có cả mớ rắc rối vì mấy ông anh. Nghe mấy đại lão gia nhà nàng đấu võ mồm suốt ngày thật không sảng khoái nổi. Vì vậy trong mười năm Khúc Duyệt được bao bọc trong nhà, nàng không hề cô đơn buồn tẻ chút nào. Sau khi gặp Cửu Hoang, nàng gần như xem nam nhân tự kỷ không thích nói chuyện ấy như món bảo vật quý hiếm.
Nguyên Hóa Nhất nhận thấy ánh mắt của Khúc Duyệt mơ hồ, cử chỉ kỳ lạ liền hỏi: “Khúc tiên sinh, cô thấy đề nghị của bổn tọa thế nào?”
Khúc Duyệt thu hồi tâm tư, gật đầu: “Vãn bối vẫn cần ăn cơm trước đã.”
Lãng phí không tốt, hơn nữa nàng cũng thật sự đói.
Ăn cơm xong, hai người đổi chỗ, đi hướng ra bờ sông. Một con thuyền cá vàng đang neo bên bờ, lúc Khúc Duyệt chuẩn bị lên thuyền, nàng đột nhiên quay đầu nhìn ban công phía đối diện.
Phía sau lan can sơn đỏ trên lầu ba, một nam nhân ăn vận sang trọng đang đứng. Chính là Đường Doanh đã nhìn thấy ban ngày ở cửa cung, hắn đang dùng thần thức nhìn bên trong y phục của nàng. Lúc say thì thôi, Khúc Duyệt không chấp nhặt kẻ say không biết gì nhưng lúc này hắn rõ ràng đang rất tỉnh, trên môi còn mang theo nụ cười khiêu khích.
Xung quanh nhiều người nên Nguyên Hóa Nhất không kịp phát hiện, đến khi Khúc Duyệt nhìn qua đó, xuyên qua tầng tầng chướng ngại hắn mới nhìn thấy Đường Doanh. Đôi mắt liền tối lại, lập tức đẩy thần thức đang soi mói Khúc Duyệt trở về.
Tuy nhiên, Nguyên Hóa Nhất chưa kịp ra tay, Khúc Duyệt đã nhanh hơn, rút trong vòng trữ vật ra một tấm giấy dán, lột bỏ giấy bảo vệ, dán “bẹp” phần còn lại lên vai. Đây là bùa trừ kẻ háo sắc do Tạ Vô Tình phát minh, cảm ứng được lực từ thần thức của Đường Doanh, lá bùa lập tức tự tháo bỏ phong ấn. Sức mạnh áp đảo liền ào ạt tuôn ra, đuổi theo thần thức của Đường Doanh.
Đường Doanh ở bên kia đột nhiên ôm lấy đầu, mắt đầy hoảng sợ, như thể vừa chịu chấn động tinh thần nào đó.

Xem chương này mà đã hơi bồi hồi rồi, đến lúc cả nhà đoàn tụ chắc tui khóc mất thôi. Và cảnh Tam ca biết A Duyệt là em gái, không biết “anh già” sẽ có thái độ như nào với nhỏ em gái cưng đây :>>>
Hận lão tổ Đường gia đã chia cắt họ 300 năm, dù bất cứ lí do gì thì tui luôn rất ghét mấy người phá vỡ hạnh phúc gia đình. Mong cha Khúc Hợp đạo thành công đánh tàn phế ông già này.
Cả nhà đoàn tụ chỉ có cười chứ không khóc được đâu nàng à 😊 Không cần đến cha Khúc, sẽ có nhân vật cực độc đáo xử ổng.