CHƯƠNG 138 - ĐỀ THỨ NHẤT
Bật thốt lời khen xong, vẻ mặt Điêu Hoàng cứng đờ trong giây lát.
Mình sao thế này?
Điên rồi ư?
Nhất định đã bị mùi hương của Tuyệt Đại Phong Hoa ảnh hưởng!
Đầu óc mông lung, y đi theo Huyễn Ba và những người khác ra khỏi Nhan gia, đoàn người bị Khúc Tống chặn lại, chuyển lời dặn của Khúc Duyệt.
Huyễn Ba nhận được giày của Tuyệt Đại Phong Hoa mừng rỡ đến nhảy nhót, lại nghe nói mình được Khúc Duyệt đề cử tham gia hội luận đạo, càng không kiểm soát được nụ cười, thầm nghĩ Mặt Trăng Nhỏ quả nhiên là ánh trăng tuyệt nhất thế gian biết thưởng thức tài hoa của hắn.
Nhưng nghe thấy phải kết đội với Cửu Hoang, hắn không vui: “Cửu Hoang ngốc như thế sẽ liên lụy ta.”
Khúc Tống: …
“Ôn Tử Ngọ?” Ẩm Triều Tịch đang vác Câu Lê suy tư một lát rồi bừng tỉnh, “Họa Thánh Kỳ Môn ư?”
“Kỳ Môn” và sư môn “Nhập Ngã Kiếm Môn” của hắn đều khởi nguyên từ thời thượng cổ. Kỳ Môn là môn phái vô cùng thần bí, chủ yếu tu tập cầm kỳ thư họa, bói toán chiêm tinh. Đệ tử không nhiều, quy mô không lớn nhưng cho ra rất nhiều kỳ tài.
“Đi cùng không?” Ẩm Triều Tịch nhìn Tuyệt Đại Phong Hoa.

Rau Hẹ vừa mở miệng là khiến đạu lão cứng họng luôn :v
Giống A Duyệt nói, cái đầu ấy đôi khi là một lỗ đen không đáy, không ai đỡ nổi
Có Tân Lộ ở đây chắc Thiên Nộ mê ly luôn =)))
T đã thấy cảnh hộc máu tập thể vì Rau Hẹ :)))))
Uiltr ông biết rồi sao còn hỏi. Tui đọc mà cười điên với ông. Không đỡ nổi 🤣🤣🤣