CHƯƠNG 149 - ĐƯỜNG THIÊN MỆNH
Biểu cảm trên mặt thoáng đông cứng, Ngưng Sương nói: “Ngươi tưởng đưa người ngoài vào Thần Điện dễ dàng như vậy sao?”
Hàn Lộ: “Không dễ dàng, cho nên ta mới cảm thấy ngươi điên rồi.”
“Vậy ngươi cứ tìm đi, tìm được người cứ việc mang đi.” Ngưng Sương làm động tác “xin mời tự nhiên”, khóe môi cong lên chế nhạo, đáy mắt không mang theo một tia ấm áp nào.
“Ta không tìm, đi, theo ta đi gặp cô cô.” Hàn Lộ thờ ơ với sự khiêu khích của bà ta, giọng nhẹ nhàng bâng quơ, “Con gái ta thân là Thiên Nữ, vô tội, cô cô sẽ bảo vệ nó. Chúng ta đi, nhiều lắm ta và ngươi ngọc nát đá tan thôi.”
Hàn Lộ bày ra thái độ cực kỳ rõ ràng: Ta không sợ gì cả, cũng không thèm để ý phu quân Khúc Xuân Thu chết hay sống, chỉ xem ngươi có sợ liên lụy đến người sau lưng kia không.
Sắc mặt Ngưng Sương tối sầm, cùng Hàn Lộ đối mắt.
Giằng co một lúc lâu, hai người không nói một lời.
Cuối cùng Ngưng Sương lui một bước: “Oan có đầu nợ có chủ, ta không muốn tổn thương con gái ngươi.”
Nếu Hàn Lộ không đến, bà ta cũng định thả Khúc Duyệt ra. Đầu ngón tay điểm vào mi tâm, bà ta rút ra một dải sương trắng.
Khúc Duyệt đang khẩn trương nhìn hai người giằng co, trước mắt bỗng nhiên lâm vào tối đen mờ mịt, tựa như lúc đầu Ngưng Sương rút nàng ra khỏi thân thể vậy.

Tình yêu của bậc phụ huynh Khúc Duyệt tưởng cảm động hoá ra cảm lạnh quá trời. Cha ngược mẹ lên lên xuống xuống, tai hoạ sống ngàn năm chắc chắc Khúc Xuân Thu ko chết đc đâu
Ở đoạn này chúng ta chỉ mới biết sơ sơ về quan hệ giữa hai ông bà ấy, chuyện của hai người họ thì cũng hai người họ biết, không nói ra thì không ai hiểu được 😉 Từ từ tác giả hé lộ thêm thì chúng ta sẽ biết thêm. Nhưng mà tui nghĩ cha Khúc cũng không dễ dàng gì khi làm gà trống nuôi mấy đứa con trong một ngàn năm, mà mấy cái đứa này đâu có bình thường như con nhà người ta 😅
Một lần nữa củng cố luận điểm “Đại lão không đáng tin”!