CHƯƠNG 146 - THIÊN MỆNH QUỸ
Quỹ: dụng cụ đo đạc tính toán.
Khúc Duyệt lấy lại tinh thần, thoáng nhìn Cửu Hoang, mơ hồ đoán được hắn sợ hãi điều gì.
Nàng cũng không ngờ, vào khoảnh khắc nguy cấp nàng lại biện giải giữ mặt mũi: “Cha ta vì ta mượn Kim Quang Lưu Ly Tráo, đắc tội chùa Vô Tướng, mấy cao tăng đó cả ngày rủa ông ấy, rủa đến kiếp khí nặng thế này.”
Cửu Hoang liên tục gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy.”
Bên trên, Tuyệt Đại Phong Hoa quát lên: “Đi thôi! Ngăn không được, chúng ta không giúp được gì!”
Chín con rồng vừa ra, uy lực sấm sét càng mạnh mẽ hơn trước mấy chục lần. Hai roi hoa của Tuyệt Đại Phong Hoa nháy mắt bốc cháy. Ban đầu sấm sét chưa rơi xuống, còn có thể dùng roi đánh tan mây, bây giờ sấm sét bủa vây khắp nơi, bản thân còn khó bảo toàn.
Những con rồng kia tuy do kiếp khí biến thành, nhưng không khác gì rồng thật, nhào lộn đan xen nhau giữa không trung, phun ra hơi thở mãnh liệt như sóng xung kích, thảm bay của Khúc Duyệt không chống đỡ nổi, bị hơi thở như gió lốc của chúng lật úp.
Cửu Hoang hóa cây lao bằng khói độc trong tay thành một dải lụa màu lục thẫm, vung lên trên, cuốn lấy vòng eo mảnh khảnh của Khúc Duyệt. Giật một phát, Khúc Duyệt đã được kéo vào trong ngực hắn.
Cửu Hoang ôm nàng bay đi: “Lục Nương, ta đưa nàng ra khỏi chỗ này rồi quay lại giúp đỡ.”
Đã thế này còn muốn giúp nữa ư?
Khúc Duyệt định nói không cần nhưng chợt cảm thấy không cần thiết, chớ nói hỗ trợ, hiện giờ bọn họ muốn thoát khỏi khu vực xảy ra thiên kiếp cũng chẳng phải chuyện dễ.
