CHƯƠNG 76 - LỒNG SỐ BẢY
Khúc Đường hơi giật mình khi bắt gặp ánh mắt của Cửu Hoang, nâng tay lên vỗ bả vai rắn chắc của hắn, rồi lại vỗ vỗ thêm trên ngực hắn.
Nhìn hắn từ trên xuống dưới, Khúc Đường cười khen một câu: “Không tồi, tiểu tử lớn rồi, là một nam nhân rồi nhỉ?”
Nghe lời này, Khúc Tống vốn đang suy nghĩ nguyên nhân liền bừng tỉnh.
Một loạt sự việc xảy ra quá nhanh, Khúc Minh và Khúc Thanh chưa kịp phản ứng gì, lúc này nghe tiếng nghiến răng ken két của Nhị Ca, lại thấy Đại Ca tuy cười thân thiết nhưng ánh mắt lại như đi chợ mua thịt heo, đang cân nhắc xem nên bảo ông chủ xẻo bộ phận nào, khiến hai người rùng mình.
Cửu Hoang vẫn chưa hiểu ý Đại Ca khen “nam nhân” là ý gì, đang định hỏi thì Khúc Đường đã buông tay, như một tia chớp lao về phía tòa thành, nhanh đến mức cơ hồ cọ xát vào không khí đến tóe lửa.
Cửu Hoang hơi giật mình: “Nhanh thật.”
Khi tu vi của hắn chưa rớt bậc, vẫn thường giao thủ cùng người ở cảnh giới Độ Kiếp, đây không phải tốc độ bình thường của tu vi Độ Kiếp, hẳn là đã tu luyện một loại thần thông nào đó.
Khi Nguyên Hóa Nhất ra lệnh gỡ bỏ kết giới mới ý thức được mình sẽ là người gặp nguy hiểm, bèn muốn rút lui ra sau, để hai vị gia chủ cấp chín đang ở trong thành ra tay.
Nhưng hắn đã xem nhẹ Khúc Đường. Kết giới biến mất, những cung nỏ chồng chất hàng chục tầng giữa không trung cũng hoàn toàn trở nên vô dụng, Khúc Đường như ở chốn không người, dưới mắt các cao thủ đứng trên thành, một đòn tung ra đã siết chặt xương bả vai Nguyên Hóa Nhất đang rút lui.
Lực theo xương bả vai truyền vào, tác động đến tứ chi, toàn bộ cơ thể Nguyên Hóa Nhất như cạn hết pháp lực, chỉ cảm thấy xương cốt như bị rót chì, nặng nề đến mức không thể cử động, khuỵu một gối ngã xuống.
“Đại nhân!” Bắc Mạch rút kiếm tấn công qua.