CHƯƠNG 184 - NGHĨ BIỆN PHÁP
Khúc Xuân Thu đứng sau cửa sổ chưa bao giờ có ham muốn làm tổn thương ai đó mãnh liệt đến mức này.
Ông định nói “Nằm cũng không được, cút, cút ra khỏi viện này!”, nhưng ông đoán Cửu Hoang sẽ lại xuyên tạc ý tứ của mình theo cách nào đó khác nữa. Đến tận bây giờ ông vẫn không thể phân biệt nổi tên tiểu tử này rốt cuộc có đang cố ý hay không.
Khúc Xuân Thu thầm suy tính xem phải nói thế nào để không có chút sơ hở gì.
…
Khúc Duyệt tuy vô cùng mệt mỏi nhưng lại không ngủ được. Sau hai ngày xóc nảy từ Vạn Nhận Sơn trở về vương đô Thiên Phong, nàng vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng thời gian còn lại của phụ thân không nhiều lắm.
Theo bản năng, nàng nhìn về phía cửa phòng, xuyên qua khe hở nhìn thấy Cửu Hoang đang nằm trên đất. Khúc Duyệt liền rời giường đi ra.
“Chàng làm gì vậy?”
Nhìn thấy tay hắn nắm công cụ, cũng không điêu khắc, nằm thẳng tắp ngay đơ, dáng vẻ khép nép, Khúc Duyệt đau đầu nhìn về phía phòng chính: “Cha, cha lại bắt nạt chàng!”
Một lát sau, Khúc Xuân Thu chậm rãi đẩy cửa sổ ra, cười khẽ: “Tiểu tử, ta bắt nạt ngươi à?”
Ông muốn xem Cửu Hoang sẽ nói gì.
