CHƯƠNG 98 - DIỆP PHONG CHỦ
Kiếm khí đánh rớt mũi tên, hai luồng lực đạo đồng thời tan biến. Tựa như làn gió nhẹ thổi qua, tóc mai Cửu Hoang hơi lay động. Hắn liếc nhìn đỉnh núi nơi kiếm khí bay đến rồi lạnh lùng thu hồi ánh mắt. Nhưng đột nhiên lưng hắn cứng lại, quay phắt đầu nhìn đỉnh Kiếm Phong.
Nãy giờ Huyễn Ba vẫn luôn chú ý tới biểu hiện của Cửu Hoang, giờ phút này nằm trên mép khuyên tai, nói: “Hắn chậm tiêu quá nhỉ, bây giờ mới ý thức được người cứu mạng mình là cha ruột à?”
Trên đường đến Quy Hải Tông, Khúc Duyệt đã giải thích cho Huyễn Ba về mục đích của chuyến đi này.
Khúc Duyệt không biết nên buồn hay vui: “Dù sao cũng là phụ mẫu thân sinh, trước đó đã bình tĩnh quá mức rồi, nên phản ứng thế này mới đúng.”
Cửu Hoang nào ý thức được phụ mẫu thân sinh gì, thật ra là hắn đột nhiên nhìn thấy trên đỉnh Kiếm Phong có một gốc cây Ngưng Hương. Loài cây này cực hiếm, thân gỗ có hương thơm như hoa, đặc biệt cây này có hơn một ngàn năm tuổi, có thể gọi là báu vật vô giá.
Lục Nương mẫn cảm với hoa, không thể chạm vào hoa thật được. Năm đó khi bắt đầu khắc hoa, lựa chọn của hắn không phải là linh châu mà là cây Ngưng Hương, đáng tiếc hắn tìm mãi vẫn không tìm được cây nào. Bây giờ tốt quá, lát nữa chặt cây này xuống, khắc mấy bông hoa đặt xen lẫn trong hoa linh châu, chắc chắn rất thơm.
Lõi của cây có thể mài giũa một chút làm thành một cây trâm.
Rễ cây thì…
Trước mặt đang đánh nhau đến tối tăm trời đất, Chấp Pháp Đường gần như bị hủy, Cửu Hoang lại thầmtính nên phân chia và sử dụng cây Ngưng Hương trên đỉnh Kiếm Phong như thế nào.
Diệp Thừa Tích từ đỉnh Kiếm Phong bay đến chợt rùng mình, cảm thấy mình đang bị thứ gì đó khủng khiếp nhắm tới.
“Khương Từ!” Một chỉ của Diệp Thừa Tích vung lên, kiếm khí lập tức hóa thành hơn mười thanh kiếm, soạt soạt chém về phía Bạch Vũ vương.
Overthinking x underthinking 😭