CHƯƠNG 182 - TÍNH THIÊN CƠ
Khúc Duyệt đang bàn bạc với Khúc Tống làm sao trốn chạy thì ngừng bặt. Nàng nghe được âm thanh như nức nở rất nhỏ, hình như là giai điệu phát ra từ huân xương của phụ thân.
Nói “hình như” là bởi cha ở bên cạnh nàng suốt mười bốn năm nhưng chỉ mang nhạc cụ bản mệnh ra cho nàng xem chứ chưa bao giờ dùng.
Cũng không có dịp để dùng.
Hơn nữa, ông chỉ cho nàng nhìn mà không được chạm vào. Thế nên từ nhỏ, huân xương của phụ thân trong mắt nàng là bảo vật tuyệt thế uy lực kinh người.
Mãi cho đến khi biết được lai lịch của huân xương, Khúc Duyệt mới hiểu được nguyên nhân.
“Huynh nói cho cha hay bằng Nhất Tuyến Khiên à?” Khúc Duyệt chất vấn Khúc Tống.
“Nói với cha?” Khúc Tống khó hiểu.
Âm thanh càng lúc càng rõ, Khúc Duyệt hít một hơi thật sâu: “Cha đi ra đối phó với Phệ Vận Thú rồi.”
Theo tình hình hiện giờ, Phệ Vận Thú chắc chắn sẽ chết, chỉ là Tông Quyền có nguy cơ ma hóa. Nếu cha nàng ra tay lúc này, đồng nghĩa dùng mệnh chính ông để triệt tiêu nguy cơ này. Cha và Tông Quyền không thân chẳng quen, lại không có tư tưởng xả thân vì chúng sinh như Quân Chấp, tại sao?
Khúc Duyệt chưa kịp nghĩ kỹ càng, Cửu Hoang phía sau đã dùng pháp lực che hai lỗ tai của nàng lại, đồng thời truyền âm: “Lục Nương, mau lấy Lưu Ly Tráo ra.”
