CHƯƠNG 116 - PHẢI CẢI THIỆN
Cửu Hoang đã không gặp sư phụ ba trăm năm, nay gặp lại căn bản không có cảm giác xa cách, ngại ngùng. Trong bầu không khí nghiêm túc như vậy, sư phụ và đồ đệ trò chuyện như không có chuyện gì xảy ra.
Bên ngoài kết giới cách âm của đại điện, Khúc Duyệt khá sốc khi nghe động tĩnh bên trong. Nàng luôn cảm thấy mạch não của Cửu Hoang không bình thường, nhưng không ngờ hắn thực sự chỉ còn một nửa bộ não. Hắn có thể sống sót đều nhờ vào Tuyết Lí Hồng thiếu chủ Thiên Công tộc.
Sự hy sinh của Tuyết Lí Hồng quá lớn, sư phụ cứu đồ đệ là việc dễ hiểu nhưng khi đó Cửu Hoang mới năm tuổi, có thể có bao nhiêu tình cảm, có đáng để y dốc hết lòng hết sức như vậy không?
Mối quan hệ giữa Tuyết Lí Hồng và Nhan Linh thực sự không bình thường.
Nhưng nếu vậy, tại sao lại bắt Cửu Hoang đi, chia lìa hai mẹ con?
Khúc Duyệt nhíu mày nhìn cửa đại sảnh, tuy hai cánh cửa đồng đang mở nhưng có một tầng kết giới giống như nước phong kín, người bên trong có thể nhìn ra bê ngoài, người bên ngoài tựa như đang soi gương, chỉ nhìn thấy ảnh chiếu của chính mình.
Nàng cảm thấy Diệp Thừa Tùng có thể không sai trong nửa phần đầu, Nhan Linh không muốn Cửu Hoang ở lại nhà họ Diệp nên đã nhờ người cướp hắn đi.
--- ---
Các trưởng lão trong đại điện nhất thời im lặng, Cửu Hoang đã được xác định là con ruột của tộc trưởng, dù có khúc mắc gì cũng không đến lượt bọn họ lên tiếng.
Sau khi Diệp Thừa Tích bình tĩnh lại, ông nhìn hai người sư phụ và đồ đệ trò chuyện. Vẻ mặt Cửu Hoang rất khó coi, tràn đầy oán giận nhưng lại có thể thấy rõ sự tín nhiệm ỷ lại cùng thân thiết trong đó. Diệp Thừa Tích không khỏi thầm ghen tị.
Nhớ đến sự thờ ơ và thiếu kiên nhẫn của Cửu Hoang đối với mình, Diệp Thừa Tích càng tức giận hơn: “Ta rất muốn cảm tạ ngươi vì cứu mạng nó mà trả giá rất nhiều. Nhưng vốn nó có bị như vậy không? Nếu nó ở lại nhà họ Diệp, làm sao đến mức nửa đêm trên Hoang Sơn đói bụng ăn quàng, ăn nhầm Quả Hợp Đạo Ác chứ!”

Nói dị thì cũng phải tính tới môi trường sinh trưởng của ổng. Sống 500 năm không có người thân gì hết, h đột nhiên nhảy ra thì đương nhiên cũng k thân cận ngay được, chưa kể tới khiếu của ổng cũng bị thiếu.
cười chết mất thôi trời ơi, tưởng gọi cha ngọt ngào cảm động thế nào, bồi thêm vào quả “người đi yên bình” cái điếng người rồi lăn ra cười khùng
Cười xĩu với anh Hoang luôn á trời =)))) đúng là ko thể mong đợi câu gì bình thường từ anh