HẬU TRUYỆN (SÁU)
Tuyết Lí Hồng vừa định xoay người, nghe được câu cuối cùng này chợt sững sờ.
Nhất thời, nàng không biết nên phản ứng như thế nào, bèn ra vẻ châm chọc hắn như trước đây: “Ngươi có tiền đồ thật nhỉ, vá lại hả? Không muốn đòi một bộ đồ mới à?”
Nói xong không thèm để ý phản ứng của hắn, nàng cho đám thiếu niên bị thương uống đan dược, sau đó triệu hồi ra pháp khí bay có hình dạng đĩa bay, phủ thêm lên một chiếc lồng ẩn khí tức, tựa như đóng gói, đưa cả bọn đi khỏi.
Sau khi dẫn hết mọi người ra khỏi Sơn Hải Giới, xác định không còn nguy hiểm nào nữa, nàng dặn dò mấy câu rồi để họ tự quay về trong tộc.
Tuyết Lí Hồng do dự một lúc rồi vòng vèo đi trở vào.
Nàng quay lại chỗ ngọn núi Vô Tướng kia.
Tông Quyền tập trung ứng phó với ngọn núi nên mãi đến khi nàng đến sát rìa hố mới nhận ra, ngẩng đầu liền hỏi: “Sao ngươi lại quay lại?”
Tuyết Lí Hồng vừa định mở miệng, Tông Quyền đã nói tiếp: “Ngươi không cần lo lắng, ta không sao. Ta và nó đã so thực lực, nó không giết chết ta được.”
“Ta không lo lắng cho ngươi một chút nào hết.” Tuyết Lí Hồng trợn mắt cười lạnh một tiếng, “Ta thật sự nhịn không được nên phải quay lại mắng ngươi một trận.”

Ai thé ????
Mẹ Khúc Duyệt tới hẻ? 😆
Phu nhân tới ~~~ Cho chừaaaaa
Nóc nhà tớiiii, coi Khúc Đại phá phách kiểu gì =)))