CHƯƠNG 60 - NĂM ĐỀ THI
Nghe xong câu chuyện, tay Khúc Duyệt run rẩy.
Không chờ nàng dò hỏi, Giang Thiện Duy thao thao bất tuyệt: “Đệ đệ trong mơ của ta nha, vô cùng lạnh lùng, nói với ta rằng tuy nó ghét ta nhưng không muốn tay chân tương tàn. Nhưng sự tồn tại của ta chính là vận may của trời đất, ta là con cưng của Thiên Đạo, trong khi sự tồn tại của hắn lại là vận rủi của trời đất, hắn là Thiên Sát Cô Tinh, chỉ khi chúng ta hợp thành một mới đạt tới đại đạo. Đây là số mệnh của hai chúng ta, hoặc là không ai tồn tại hoặc là chỉ một trong hai tồn tại. Hắn hận Thiên Đạo bất công, thề sẽ đi ngược lại với lẽ trời suốt kiếp này, nhất định phải ăn ta... Gì mà Con Cưng của Thiên Đạo? Gì mà Thiên Sát Cô Tinh chứ? Sư tỷ, tỷ nói có buồn cười hay không?”
Không buồn cười chút nào, Khúc Duyệt không thể cười nổi.
Đây nào phải nằm mơ, rõ ràng là Thiên Đạo báo mộng trước cho con cưng Giang Quả Tử. Chuyện này chứng tỏ Quả Ác kia còn sống, vì tăng cường sức mạnh của bản thân mà không từ thủ đoạn.
Khúc Duyệt chăm chú nhìn đôi mắt trong veo của Giang Thiện Duy, nghiêm túc nhắc nhở cậu: “Tiểu Duy, cậu nghe cho kỹ đây, từ giờ trở đi, cậu không được rời khỏi tầm mắt của ta, rõ chưa?”
Giang Thiện Duy đang cười ngây ngô, bị vẻ mặt nghiêm trọng của Khúc Duyệt dọa sợ, chậm rãi thu lại nụ cười: “Sư tỷ làm sao vậy?”
Khúc Duyệt không thể nói ra chuyện Giang lão tổ gạt cậu: “Chỉ cần nghe sư tỷ nói, tin tưởng sư tỷ tuyệt đối sẽ không hại cậu.”
“Được.” Giang Thiện Duy gật đầu, cậu sớm đã hình thành nhận thức, sư tỷ luôn luôn đúng.
Bang!
Tâm tư Khúc Duyệt rối loạn, không gian trong Thần Tạo do thần thức của nàng ngưng kết thành không thể giữ vững, mấy người Quân Thư bị hất văng ra.
Khúc Duyệt nhân tiện thông báo về chuyện khảo hạch lần cuối, chọn ngày chi bằng trúng ngày, ngay giờ Tuất tối hôm nay, mọi người tập hợp ở sân nghe nàng ra đề.