CHƯƠNG 65 - GIẤY CAM KẾT
Khúc Duyệt lắng nghe nhịp tim của Cửu Hoang, cũng không thấy có gì bất thường, khóe mắt lại nhìn thấy hắn hơi bĩu môi, giống như… đang trêu chọc?
Trêu chọc ai chứ? Hẳn là nàng nghĩ nhiều rồi, hắn đời nào biết trêu chọc người khác.
Đối mặt với Cửu Hoang, Khúc Duyệt thực sự đau đầu, nàng rút tay lại, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con: “Thật ra ảo cảnh trong lồng giam có thể tắt đi, ta đang cố gắng dàn xếp cho chàng, quay về trước cái đã, được không?”
Ánh mắt Cửu Hoang lộ ra chút vui vẻ, nhưng sau đó lại lắc đầu.
Thời tiết đang cực kỳ lạnh giá nhưng khi Khúc Duyệt đến gần hắn lại cảm thấy như đang ngồi sát lò sưởi lớn, nóng đến muốn quạt bớt một chút: “Dù sao mỗi ngày chàng chỉ khắc gỗ, khắc ở đâu cũng được mà.”
“Không giống nhau.”
Ở ngoài tháp, hắn có thể nhìn thấy nàng mọi lúc. Nàng ngồi trong phòng viết chiến lược, hắn ngồi trên chạc cây sau phòng, cả hai đều bận rộn với việc riêng của mình. Nhưng hắn có thể an tâm bởi vì nàng ở đó.
Thấy hắn cứ cố chấp, Khúc Duyệt thoáng nghĩ rồi ra vẻ buồn bã nói: “Ta thả chàng ra ngoài, nếu chàng cứ đối nghịch với tháp sẽ ảnh hưởng đến ta.”
Cửu Hoang sửng sốt: “Thật sao?”
Khúc Duyệt nghiêm túc hỏi: “Chàng nói thử xem?”
Rất tò mò lúc anh ba của chỉ nhận ra chỉ
Kể ra em rể đấm anh ba gãy mấy cái răng thì cũng… ờm…
Hấp dẫn dợ