CHƯƠNG 73 - GIỚI ĐỘ KIẾP
Trong lòng Cửu Hoang rối rắm như tơ vò, bước chân ngập ngừng, lại thêm ấn ký thần hồn bỏng rát, trên trán rịn ra một giọt mồ hôi.
Làm sao bây giờ?
Gấp chết thôi.
Lúc này, Khúc Duyệt đang chuyên tâm gảy đàn, chính là bài <Kinh hồng> nằm giữa <Mười ba khúc xuân thu>, có tác dụng nâng cao sức mạnh tinh thần.
Phía trên cao, Đại Ca Khúc Đường đánh chuông tấu lên khúc <Thịnh thế>, bên dưới Nhị Ca Khúc Tống dùng đàn bích ngọc đánh bài <Quốc thương>. Giai điệu hùng hồn tráng lệ kết hợp với buồn bã thê lương, dẫn động linh khí trời đất, một mặt kết thành lồng bảo vệ mấy người bên trong, một mặt cố gắng lay động cầu thần thức giữa hai đỉnh núi, dùng sóng âm quyết đấu chính diện với lão tổ Đường gia.
Ba huynh muội còn lại ở bên trong lồng bảo hộ, bắt nhịp hòa theo tiết tấu của Đại Ca và Nhị Ca, vừa phá tượng đá dọn dẹp chướng ngại, vừa liên tục truyền linh lực vào lồng bảo hộ.
Năm loại nhạc cụ, năm khúc phổ, không có bất kỳ bàn bạc trước nào lại hòa âm nhịp nhàng, có chính có phụ, hỗ trợ lẫn nhau tạo thành một khối trọn vẹn.
Lồng bảo hộ ngày càng lớn lên với tốc độ nhìn thấy được bằng mắt thường, dựng nên một thành lũy kiên cố nâng đỡ Khúc Đường ở phía trên.
Tuy nhiên, giữa những tượng đá bất ngờ xuất hiện nhiều nhện đen bò đến từ vách núi, như thể chúng nghe thấy tiếng gọi và bò lên từ đáy vực sâu của Vạn Nhận Phong.
Áp lực đột ngột tăng lên gấp đôi.
Lúc này Khúc Duyệt mới phát hiện Cửu Hoang đứng phía sau nàng, bất động và vô cảm, như thể đã ngủ thiếp đi với đôi mắt mở trừng trừng.
Đại ca à…