CHƯƠNG 100 - CÁI CÂY ẤY
Giang Thiện Duy đang định nói giữa hai chúng ta cần gì nói cảm ơn, Khúc Duyệt lại chuyển đề tài: “Nhưng mà, cậu tuyệt đối không thể lơ là với Chi Kỳ, vẫn là câu nói cũ, không có tâm hại người nhưng không thể không có tâm phòng người.”
“Ta hiểu rồi.” Giang Thiện Duy gật đầu đồng ý, sau khi kể được chuyện giấc mơ cho sư tỷ nghe, cậu rốt cuộc cũng thấy nhẹ nhõm, duỗi người, “Vậy ta đi nuôi lớn thảo dược tiếp đây.”
“Cho ta bức tranh này nhé, sợ qua một thời gian ta lại quên mất.”
“Được.”
Khúc Duyệt cùng Giang Thiện Duy bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Chi Kỳ đang ngồi trước vườn thuốc quan sát.
Giang Thiện Duy đi tới nói: “Đệ đệ, đệ dưỡng thương tiếp đi.”
Chi Kỳ gật đầu, trở vào trong thân thể Giang Thiện Duy.
Ánh mắt Bì Bì theo Chi Kỳ chuyển đến trên người Giang Thiện Duy, cảm thấy mình đã cứu một con sói mắt trắng.
Khúc Duyệt truyền âm hỏi nó: “Ma quân Câu Lê thế nào rồi?”
Bì Bì nhanh nhảu đáp: “Vị tiền bối kia chưa từng bước ra cửa, giống như đang nghỉ ngơi dưỡng sức.”
“Mấy người Quân Thư đâu?”
Chúc mừng 100 chương nhé. Ôi Khúc Duyệt lúc là 1 tiểu bé con giữa rừng đại lão tiểu lão
Cảm ơn bạn nha. A Duyệt còn sinh ra trong một gia đình toàn đại lão, được đại lão nuôi dạy nên cái gì cũng giỏi
Chúc mừng ông bố có thằng con báo dễ sợ. Mới ngày đầu đã chặt luôn cái cây “bảo bối” của ông bô r
Ôi… tận 1 tháng nữa mới đấu đồng đội 🙂
Ẩm Triều Tich thì chắc là thời thượng cổ, vì môn phải của ông hưng thịnh vào lúc đó á
Hấp dẫn ghê, mới đó đã 100 chương rồi.
Bạn editor giỏi ghê á, văn rất mượt luôn. Cám ơn bạn đã đem truyện hay như thế này đến với đọc giả nha ❤️
Hơi tiếc vid tác giả xây dựng rính cách các đồ đệ của Khúc Duyệt rất riêng biệt nhưng lại chưa khai thác nhiều. Hy vọng sẽ có nhiều cảnh Khúc Duyệt dạy dỗ các đồ đệ và cùng thi đấu hơn.