CHƯƠNG 164 - TỘC THIÊN CÔNG
Đương lúc Khúc Duyệt cảm thấy xấu hổ, chợt cảm giác người gỗ trong tay mình dường như yên lặng bất động.
Nàng lắc lắc, nhìn hai mắt vô thần của nó: “Đã quay về rồi sao?”
Tuyết Lí Hồng nói với giọng hiển nhiên: “Diệp Thừa Tích ở ngay bên cạnh nó, thấy nó đột nhiên mất hồn không rõ nguyên nhân, sao có thể ngồi yên được.”
Nhớ ra hai cha con họ đang đi kéo khoáng thạch, Khúc Duyệt cẩn thận đặt người gỗ lên mặt bàn, sợ có điều tổn thương. Thầm nghĩ sau này không thể tùy tiện lấy người gỗ ra, may mắn lần này hắn ở cạnh Diệp Thừa Tích, vạn nhất gặp kẻ xấu sẽ thế nào?
Tuyết Lí Hồng lại ném nó cho nàng: “Ngại gì chứ, thử lại đi, lần đầu tiên ta được chứng kiến đấy.”
Bị bức ép cầm lấy người gỗ, Khúc Duyệt gượng gạo hồi lâu không phản ứng.
Tuyết Lí Hồng thúc giục: “Mau nghĩ đi!”
Khúc Duyệt xấu hổ: “Tiền bối ở đây…”
Tuyết Lí Hồng: “Coi như ta không tồn tại đi.”
Khúc Duyệt: …
--- ---

Có mình Duyệt Duyệt là hiểu mạch não phóng sào của Rau Hẹ =))