Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 9
Diệp Hi Mộc, cô mong em hiểu rõ chuyện này. Bây giờ em không chỉ sống cho riêng mình, rất nhiều người đang nỗ lực ở những nơi em không thấy được.
Diệp Hi Mộc, cô mong em hiểu rõ chuyện này. Bây giờ em không chỉ sống cho riêng mình, rất nhiều người đang nỗ lực ở những nơi em không thấy được.
“Quý Cẩu Tử, em được lắm nha!” Trần Xuyên ngoái đầu nhìn quanh không thấy ai, đưa tay nhéo miệng cô một cái, “Cái miệng này ngày càng độc địa rồi đó!”
Quý Từ nói tiếp: “Mọi dục vọng của bác đều tập trung hết vào cái miệng. Bất kể muốn cái gì, đều dùng miệng nếm thử trước. Bác thích ăn, đặc biệt là khẩu vị nặng, chua, cay.”
Tui mới học được chiêu xem ‘phần cứng’ của đàn ông đấy. Một là nhìn đường xương hàm, rõ nét. Hai là nhìn yết hầu, nổi bật linh động. Ba là nhìn tay, xương khớp to, mu bàn tay nổi gân xanh.
Quá nửa đêm, tại góc bãi đậu xe ở tầng hầm B2, từ trong một thùng rác lớn màu xanh quân đội phát ra tiếng khóc yếu ớt, cứ gọi “Ba ơi” mãi không thôi.
Chạy con Ducati đỏ rực cả triệu tệ thì tôi thật sự không hiểu nổi, khác gì đang nói với phụ nữ là: hắn ta là một phú nhị đại dân quậy bar ham chơi, mau đến tán đi
Anh leo lên yên, cúi người, đá số, thả côn, một tiếng “ầm” vang lên rồi phóng vút đi. Kim Sạn có thể cảm nhận được, cú đá số của Giang Hàng cực kỳ hung hãn, không giống như đang đá số mà như đang đá vào mặt hắn vậy.
Nhưng hôm nay để thăm dò xem Hạ Tùng La có phải Thích Khách không, anh lại mất kiểm soát. Mười lăm năm rồi, nếu vẫn không tìm ra đáp án, anh không biết mình còn trụ được bao lâu nữa.
Sau đó, Giang Hàng một mình dấn thân vào Tam Giác Vàng. Kẻ chủ mưu thuê sát thủ và tên sát thủ quỷ dị kia đều là mục tiêu điều tra của anh.
“Mấy năm qua tôi lẩn trốn, cô tưởng tôi trốn cảnh sát hả? Thích Khách đang tìm tôi, và tôi cũng đang tìm bọn chúng.” Giang Hàng nhìn xuống cái ống thư đồng đang bị Hạ Tùng La siết chặt