Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 28
Mấy người… ai nấy đều vô lý hết sức! Hồi nãy thì hùa nhau ăn hiếp chị Quý Từ, giờ lại hợp sức đối phó với con! Con làm sai cái gì mà mọi người đối xử với con như vậy?
Mấy người… ai nấy đều vô lý hết sức! Hồi nãy thì hùa nhau ăn hiếp chị Quý Từ, giờ lại hợp sức đối phó với con! Con làm sai cái gì mà mọi người đối xử với con như vậy?
Quý Từ đâu phải hạng ngu ngốc, cô nhanh chóng nhìn thấu chân tướng. Sinh nhật cái nỗi gì? Đây rõ ràng là một bữa Hồng Môn Yến nhắm vào cô!
Chẳng biết có phải vì nhắc tới chuyện mẹ của cún con làm cả hai đều chạnh lòng hay không, mà suốt quãng đường Quý Từ chở Diệp Hi Mộc về nhà, hai người không ai nói với ai câu nào.
Quý Từ đánh lái hết cỡ, quay đầu xe cực nhanh ngay ngã tư này, gần như cùng lúc nhập vào cùng làn đường với chiếc mô tô đang tới. Ánh đèn pha chói lòa của chiếc Mercedes ép chiếc mô tô phải tạm thời giảm tốc độ.
Ngồi bên bờ, bên tai toàn là tiếng sóng vỗ vào chân đê. Quý Từ không hiểu nổi Quý Dĩnh rốt cuộc là hạng người gì, mỗi khi hiểu thêm một tầng, lại thấy càng thêm xa lạ.
“Người nào cũng đẹp, mà người nào cũng dữ. Hồi trước tôi cứ tưởng con nhỏ Từ nó bú sữa tôi, lớn lên chung với tụi nhỏ nhà mình thì tính tình sẽ ngoan hiền lắm, ai dè lớn lên một cái là cái nết y chang.”
Quý Từ đã chụp lại ảnh di vật, danh sách di vật cảnh sát giao, báo cáo khám nghiệm tử thi… Cô mở máy tính lôi hết ra xem kỹ lại, xác nhận đúng là không có điện thoại.
Trước khi tan học, cuối cùng cậu cũng hạ quyết tâm sẽ đi tìm Quý Từ một lần nữa. Quyết định này khiến Diệp Hi Mộc thấy mình thật mạo muội và đầy tội lỗi
“Sao lại ra nông nỗi này…” Quý Từ bị anh ôm đến mức hơi nghẹt thở. Cô cảm nhận được Trần Xuyên đang bị một nỗi khổ tâm nào đó bủa vây, nhưng cô không tài nào hiểu nổi.
Diệp Hi Mộc cầm chai nước, phản xạ tự nhiên định từ chối: “À… thôi khỏi.” Vừa ngẩng lên thấy sắc mặt của cô, cậu cảm giác cô sẽ không hài lòng với câu trả lời này, liền giơ chai nước lên sửa lời: “Cảm ơn nhé.”