Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 38
“Đủ chưa, đánh nữa là chết người đó.” Quý Từ lên tiếng, gió bão và mưa lạnh đã cuốn trôi mọi cảm xúc trong giọng nói của cô, cô xoay nhẹ cái điện thoại trong tay. “Tôi báo công an rồi.”
“Đủ chưa, đánh nữa là chết người đó.” Quý Từ lên tiếng, gió bão và mưa lạnh đã cuốn trôi mọi cảm xúc trong giọng nói của cô, cô xoay nhẹ cái điện thoại trong tay. “Tôi báo công an rồi.”
Quý Từ lách qua đám đông, liên tục va quệt vào người này người kia. Nơi này chỉ đơn giản là một mặt khác của Giang Thành — trần trụi và xù xì, gỡ bỏ cái lớp mặt nạ nhân nghĩa lễ trí tín ban ngày.
Càng đi, lòng Trần Xuyên càng hoảng loạn, càng đi càng thấy như bị thiêu đốt. Đây rõ ràng là một buổi nghi lễ, Quý Từ đang dắt anh đi để nói lời vĩnh biệt với quá khứ.
Quý Từ đứng dậy dọn dẹp đống hồ sơ, cô quyết định tạm gác mấy chuyện này lại. Dù gì trước mắt, mối quan hệ giữa cô và Trần Xuyên mới là rắc rối cần giải quyết dứt điểm.
Lý Tiêu Vũ bồi thêm: “Nói chung là, nhà họ Trần đi được tới ngày hôm nay, bỏ xa đám đồng nghiệp tụi tôi, thiệt tình phải cảm ơn mẹ cô. Họ cũng tốt số, bám được vô cái cây hái ra tiền như mẹ cô.”
Diệp Hi Mộc chưa bao giờ thấy cô tiêu điều đến thế. Trước đây cô lúc nào cũng hừng hực khí thế, giận hay vui đều rạch ròi, đậm nét. Lần đầu tiên Diệp Hi Mộc thấy bồn chồn vì sự vụng về
Họ vẫn còn cãi vã. Tiếng ồn ào khiến Quý Từ thấy ngột ngạt. Cô cảm giác mình như một trò cười, lùi lại hai bước, rồi bất chợt chú ý đến một con bé đứng sau lưng Kha Như Ý.
Hôm nay Diệp Hi Mộc mặc sơ mi đồng phục trắng, tay áo xắn lên tới khuỷu, lộ ra cánh tay chắc nịch màu lúa mạch, cơ bắp và gân cốt đã gần như một người trưởng thành.
Mọi chuyện tối nay khiến cô không sao vui nổi. Ngày trước, cô xem nhà Trần Xuyên như nhà mình, coi người thân của anh như người thân của mình. Trong lòng cô, tình thân đó là thuần khiết, là không chút tính toán.
“Mẹ nuôi hồi trước tốt với em vậy mà, mọi người trong nhà anh hồi trước đều tốt với em. Em không muốn vì chuyện tối nay mà ảnh hưởng tới tình cảm bấy lâu. Còn có anh nữa…”