Skip to content

Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 34

Chương 34 - Bùa chú

Trần Xuyên muốn dắt Lý Giai Miêu đi ăn, nhưng cô không chịu, vì còn đúng ba mươi phút nữa là vào tiết chiều, đi ăn tiệm chắc chắn không kịp. Trần Xuyên đời nào chịu để em mình nhịn đói đi học, cuối cùng hai anh em thỏa hiệp ghé vô McDonald’s mua mang đi, rồi ngồi trên xe mà ăn.

Trần Xuyên đậu xe trên đại lộ Tử Kinh, hạ kính xuống, mỗi người cầm một cái bánh gà cay XXL mà gặm.

Anh chẳng thấy thèm thuồng gì, cắn hai miếng đã nuốt không trôi, nhưng vì muốn giữ kẽ với Lý Giai Miêu nên ráng làm bộ, nhấm nháp từng chút một như mèo khen mỡ. Liếc mắt qua một cái, thấy Lý Giai Miêu đang thút thít, nước mắt rơi lã chã.

"Sao vậy nè?" Trần Xuyên ngạc nhiên hỏi. "Không giúp được cậu bạn nhỏ nên buồn hả?"

Lý Giai Miêu lắc đầu, lấy mu bàn tay quẹt nước mắt.

"Hay là thấy làm mất mặt anh họ? — Thôi đi cô nương, chuyện bé xé ra to chi cho mệt? Anh của em từ nhỏ tới lớn chuyện mất mặt thiếu gì đâu?" Trần Xuyên thở dài, rút mấy tờ khăn giấy đưa qua. "Làm ăn mà sợ mất mặt thì dẹp nghỉ cho rồi."

Lần này Lý Giai Miêu không cãi, cầm khăn giấy chậm nước mắt đang tuôn ra như mưa.

Cô thút thít: "Anh họ, vẫn là anh tốt nhất. Cả nhà này có mình anh là tốt với em nhất thôi."

"Suỵt, suỵt, lại nói bậy. Người trong nhà có ai đối xử tệ với em đâu." Trần Xuyên nhận lấy mớ giấy ướt nhèm của con bé, bỏ vô cái túi rác nhỏ bên hông ghế. "Mặt thì sưng, giờ mắt cũng sưng húp lên luôn, để ba mẹ thấy chắc xót chết mất."

Nghe nhắc tới ba mẹ, Lý Giai Miêu lại nổi quạu: "Dù sao mấy bữa nay họ cũng có về đâu, em có chết chắc họ cũng chẳng hay."

0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
La casa di Vy
error: Content is protected !!
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx