Chương 25- Săn mồi
Chỉ cần Diệp Hi Mộc đổi trật tự từ ngữ một chút, đổi cách nói khác đi, không đưa ba chữ "xe của chị" lên đầu, Quý Từ chắc chắn đã cúp máy rồi.
"Mô tô hả?" Quý Từ hỏi.
"Mô tô, tôi mới thấy một chiếc nhìn y hệt." Giọng cậu vẫn còn hơi thở dốc.
"Cậu đang ở đâu?"
Diệp Hi Mộc đọc cho cô một cái địa chỉ, rồi lại hỏi với vẻ không chắc chắn lắm: "Có đúng là mất rồi không?"
"Mất rồi." Quý Từ đáp gọn lỏn. "Đợi tôi một chút, tới ngay đây."
Cái địa chỉ Diệp Hi Mộc báo nằm ngay gần bờ sông, cách cầu Trường Giang không xa. Quý Từ lái xe tới đó chỉ mất có năm phút.
Nơi này nằm ven rìa nội ô Giang Thành, trời đã khuya nên trên đường chẳng thấy mấy bóng người. Quý Từ liếc mắt là thấy ngay Diệp Hi Mộc đang đứng bên đường, mặc áo thun đen và quần đồng phục, tay dắt một con chó nhỏ.
Thấy xe Quý Từ tới, cậu giơ tay vẫy vẫy, cô cho tấp xe vào lề.
Cậu ta thế mà lại nhận ra xe của cô, Quý Từ thầm nghĩ, vậy là tối qua cậu ta đã tới nhà cũ trước cả cô.
