Chương 16 - Thanh xuân
Quý Từ vừa tấp xe vào dưới mái hiên che nắng thì nghe tiếng chuông tan học của trường Thực Nghiệm 2 vang lên, xuyên thấu không gian. Đây là chuông nghỉ trưa. Cả ngôi trường đột ngột rung chuyển như vừa trải qua một trận động đất, rồi lại như nước mới sôi, náo nhiệt và ồn ã. Từ những lớp học đang yên tĩnh, vô số học sinh trung học đầy năng lượng và đang đói bụng ùa ra, chia làm hai ngả, cuồn cuộn đổ về phía nhà ăn và cổng trường.
Trần Xuyên mới gửi WeChat tới, nói cuộc họp sắp xong, kêu cô cứ dắt Lý Giai Miêu tới quán “Thập Lý Ngư Hương” gọi món trước, anh sẽ tới sau.
Quý Từ hỏi Trần Xuyên, vốn dĩ cô hẹn anh đi coi mua xe, sao giờ lại thành ra cô đi ăn với cái con nhỏ “vắt mũi chưa sạch” này.
Trần Xuyên bảo Lý Giai Miêu biết cô tạm thời chưa đi nước ngoài thì mừng hết lớn, nói có chuyện muốn nhờ chị Quý Từ giúp.
Quý Từ hỏi chuyện gì, Trần Xuyên bảo cứ hỏi con bé, nó còn giữ bí mật với anh, nói chỉ kể cho chị Quý Từ nghe thôi.
Lần cuối Quý Từ gặp Lý Giai Miêu là sáu năm trước. Lúc đó con bé vẫn còn là một con bé gầy đen, đeo kính cận gọng xanh, tối ngày ôm sách đọc. Nó hảo ngọt nhưng hay làm bộ làm tịch, lại rất kiêu ngạo trong lĩnh vực kiến thức sở trường của mình.
Con bé có thể hăng say giảng giải cho Trần Xuyên và Quý Từ rằng sán sên và đỉa không cùng loại, còn linh cẩu không thuộc họ chó mà có quan hệ huyết thống gần với sư tử hơn.
Khi Trần Xuyên tỏ vẻ không quan tâm cũng chẳng màng tới, Lý Giai Miêu sẽ đẩy kính, lộ ra vẻ thất vọng rồi phán một câu: “Những người chỉ số thông minh thấp thường không cảm nhận được niềm vui của việc tiếp nhận kiến thức.”
Gia đình Trần Xuyên mấy đời học hành đều không tới đâu, duy nhất có Lý Giai Miêu là ngoại lệ.
Giang Thành vốn là nơi coi trọng giáo dục và sùng bái người học thức. Các bậc trưởng bối rất thích để Lý Giai Miêu biểu diễn khả năng ghi nhớ siêu phàm, bất kể là đọc thuộc lòng cổ thi hay nói tiếng Anh.
