Chương 52 - Thỉnh cầu
“Bà Quý đang nhắc tới bà cố Ngao Tiểu Nữ phải không?” Diệp Hi Mộc nói với vẻ không chắc chắn lắm.
Ở những vùng nông thôn Giang Thành, mọi người đều xưng hô với nhau theo quan hệ họ hàng, Diệp Hi Mộc cũng tính là nửa người thôn Miếu Long Vương. Tuy không có quan hệ thân thích trực tiếp với bà Ngao Tiểu Nữ, nhưng vẫn gọi bà là bà cố.
Quý Từ, Diệp Hi Mộc và Ngao Phượng ba người đứng trước chiếc bàn dài trong phòng làm việc. Trên bàn trải ra hai tờ giấy, một tờ vẽ tượng Quan Công, tờ còn lại là họa tiết hoa văn chìm trên cánh cửa tủ.
Ngao Phượng cầm tờ giấy vẽ họa tiết lên xem, nói: “Chắc chắn là bà cố Ngao Tiểu Nữ rồi, từ nhỏ tới lớn em cũng chỉ nghe nói có mỗi mình bà là hiểu phong thủy, biết bói toán thôi. Đám cưới đám tang bên mình tới giờ vẫn có người tìm bà để xem ngày đó.”
“Đúng là nhìn giống mấy lá bùa đạo sĩ vẽ trên tivi thiệt.” Ngao Phượng nhận xét.
Diệp Hi Mộc cũng nhìn tờ giấy, nói: “Nhưng tôi nghe ba kể là mắt bà đã mù mấy chục năm nay rồi.”
“Đúng vậy.” Ngao Phượng nói. “Nên giờ bà chỉ xem ngày cho người ta thôi, không xem trận pháp phong thủy nữa.”
Quý Từ trầm ngâm một hồi lâu rồi kiên trì nói: “Vậy tôi cũng muốn đi tìm bà một chuyến.”
Cô hỏi hai người: “Giờ bà cố vẫn khỏe chứ?”
Vì sự thù địch của người nhà họ Ngao, sau khi mẹ mất Diệp Hi Mộc rất hiếm khi quay lại Miếu Long Vương, hiểu biết về tình hình trong thôn cũng có hạn, cậu chỉ còn cách nhìn sang Ngao Phượng.
