Skip to content

Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 7

Chương 7 – Cái miệng

Diệp Hi Mộc khép cửa. Trong phòng tối om.

Trước đây không như vậy.

Cậu và ba sống nương tựa lẫn nhau. Ba cậu là người thô kệch, chẳng ham hưởng thụ, tiết kiệm điện nước nhiên liệu đến mức gần như bủn xỉn. Nhưng vì cậu, ông sẵn sàng lắp bóng đèn công suất lớn trong phòng khách, rồi mỗi khi chờ cậu về, ông lại bật hết đèn phòng khách và ban công lên, đợi cậu vào cửa trong ánh sáng rỡ ràng.

Đứng giữa bóng tối, chút phiền muộn và buồn bã vốn bị đè nén bỗng chốc phóng đại. Lại một ngày xôi hỏng bỏng không. Đã bảy ngày rồi, cậu không giúp được gì cho ba.

Tại sao không tận dụng cơ hội cứu bà Quý? Thầy Trì nói nhà họ Quý và Từ Hiểu Bân có quan hệ rất sâu, chuyện này chắc không giả. Quý Từ nói cô không quen Từ Hiểu Bân, cho dù là thật, cũng có thể vì cô ở nước ngoài lâu ngày. Chỉ cần cô muốn bắt cầu với Từ Hiểu Bân, có lẽ chẳng khó khăn gì.

Tại sao mình không kiên trì hơn? Chẳng phải mình là đứa kiên trì nhất sao?

Không… không phải vì không thể kiên trì, mà vì cậu không làm được cái việc gần như uy hiếp hay tống tiền này, dù là vì ba… Không, nếu ba biết cậu làm chuyện đó, ông cũng sẽ coi thường cậu. Có lẽ nếu không cứu bà Quý, cậu còn có thể mở lời. Nhưng cứu người rồi, cậu lại càng không thể nói ra.

Diệp Hi Mộc để dòng suy nghĩ bình lặng lại trong bóng tối. 

Cậu đưa tay lần tìm công tắc đèn trên tường. Căn nhà này được đơn vị của ba phân cho, một căn nhà cũ từ cuối thế kỷ trước. Công tắc đèn là một nút nhấn nhỏ bằng móng tay, Diệp Hi Mộc mò mẫm một hồi mới tìm thấy để ấn xuống.

Căn nhà rộng khoảng sáu mươi mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách, rất đơn sơ. Đồ đạc đều là những vật dụng còn sót lại từ thời mẹ cậu còn sống: bộ sofa da màu đen, bàn trà bằng kính, mấy chiếc ghế gỗ thông lưng tựa kiểu truyền thống Giang Thành. Tất cả đều đã cũ kỹ, nhưng ngăn nắp, sạch sẽ.

Diệp Hi Mộc đặt cặp sách và hộp cơm lên bàn trà, rồi đi về phía kệ sách sát tường. Trong phòng riêng cậu có giá sách của mình, còn ở đây đặt toàn bộ sách vở tài liệu của ba.

Chính giữa kệ sách có một ngăn riêng biệt, bên trong là di ảnh của mẹ.

Người mẹ trong ảnh trẻ trung, thanh tú, có đôi mắt tròn trịa sáng ngời và linh hoạt như mắt chim, như thể luôn dành tình cảm dịu dàng cho vạn vật trên đời. Trước di ảnh có một bình hoa thủy tinh, mấy cành anh đào trong bình đã héo. 

Diệp Hi Mộc mang bình đi rửa, thay nước, rồi cắm vào một cành hoa mơ dại mới ngắt trên đường về.

Sau đó, cậu lấy chiếc áo khoác đồng phục và áo sơ mi bị lấm bẩn trong cặp ra, bỏ vào chậu giặt trong nhà vệ sinh, rắc bột giặt, ngâm nước. Chiếc quần đồng phục dính bùn đang mặc trên người cũng được cởi ra ngâm chung.

Cậu lục ngăn phụ của cặp sách tìm bài kiểm tra, bỗng phát hiện bên trong bị bà cụ Quý nhét vào hai túi trà từ lúc nào. Trà đựng trong loại túi nhựa dùng một lần bình thường nhất, vừa mở ra, hương trà đã dễ dàng lan tỏa. Đó là mùi hương thuần khiết đặc trưng của trà Vân Phong cậu được uống hôm nay.

Hai túi trà, một túi là loại trà lá thông thường, túi kia hơi khác. Lá trà mảnh và thẳng, như ngọn bút lông sắc sảo. Diệp Hi Mộc trước đây ngày nào cũng theo ba đi rừng, nhận ra loại trà này làm từ búp non của cây trà. 

Ba cũng từng nói, loại thượng hạng độc nhất của trà Vân Phong là Vân Phong Thúy Hào, chính là trà búp, phải cần đến mấy vạn búp trà mới làm ra được nửa ký thành phẩm. Túi trà trong tay cậu, e là giá không hề rẻ.

Bà cụ Quý tuy miệng không nói gì, nhưng lại đang chân thành bày tỏ lòng cảm ơn với cậu.

Còn người kia thì…

Diệp Hi Mộc tìm hai chiếc hũ thủy tinh sạch, cẩn thận đổ hai túi trà riêng biệt vào. Sau khi niêm phong và dán nhãn, cậu đặt chúng ngay ngắn vào tủ.

Cậu rút mấy tờ đề thi thử từ xấp giấy ra trải lên bàn trà, dùng điện thoại mở một đoạn nghe tiếng Anh, lúc này mới bắt đầu ăn cơm hộp.

[PHIÊN BẢN CHỈNH SỬA HOÀN CHỈNH ĐƯỢC ĐĂNG Ở vymiu chấm com]

Chiếc hộp nhựa đựng thức ăn vừa mỏng vừa mềm, lúc cậu đang tập trung nghe ghi âm, sơ ý một chút đã để đũa đâm thủng đáy. Cậu đành vào bếp lấy một chiếc tô, đổ phần cơm còn lại vào.

Đến hơn mười giờ, Diệp Hi Mộc đã làm xong một bộ đề. Lúc đang dò đáp án, điện thoại nhảy lên thông báo tin nhắn. 

Là bạn cùng lớp Địch Phóng Phóng hỏi trong nhóm WeChat “Cái trường này học tới mức tôi muốn…”: [Hôm nay có thuận lợi không?]

Diệp Hi Mộc, Địch Phóng Phóng, Văn Kiêu và Khổng Tử Ngưu là bộ sậu thân thiết từ hồi tiểu học, lên cấp ba lại cùng thi đậu vào trường Thực Nghiệm 2.

Về chuyện học hành, năm lớp mười một Diệp Hi Mộc bỗng dưng thông suốt, sau đó bứt phá dẫn đầu. Điều này không ảnh hưởng đến tình cảm của bốn đứa. Địch Phóng Phóng và Văn Kiêu học kém hơn chút, nhưng cũng hì hục bám theo Diệp Hi Mộc và Khổng Tử Ngưu để vào cùng một lớp chọn.

Bốn đứa có nhóm WeChat riêng. Nhà Diệp Hi Mộc xảy ra chuyện, ba đứa kia cũng là những người biết đầu tiên.

Diệp Hi Mộc trả lời: [Chị khóa trên đó nói không quen Từ Hiểu Bân.]

Địch Phóng Phóng nhắn lại rất nhanh: [Không thể nào? Thật ra… tao về nhà hỏi dượng tao rồi, dượng cũng làm ở tập đoàn Thần Sa mà, dượng nói…]

Nhưng câu này đánh xong, mãi không thấy vế sau.

Diệp Hi Mộc có thể hình dung ra sự hối hận và ngập ngừng của Địch Phóng Phóng sau khi lỡ lời vì bốc đồng. Nếu WeChat có tính năng thu hồi tin nhắn, chắc chắn Địch Phóng Phóng đã thu hồi ngay lập tức.

Văn Kiêu nhỏ tuổi nhất không nhịn được giục: [Ông ấy nói gì?]

Địch Phóng Phóng: [Thôi bỏ đi…]

Đại ca Khổng Tử Ngưu bắt đầu gửi tin nhắn thoại chửi bới: “Đừng có thả thính nữa thằng ngu.”

Lại trôi qua năm phút dài dằng dặc, Địch Phóng Phóng cuối cùng cũng gửi tới một đoạn ghi âm:

“Dượng tao nói Quý Dĩnh là nhân tình của Từ Hiểu Bân!”

*** 

“Vẽ người vẽ mặt khó vẽ xương, bác có mặt mà không có xương. Muốn vẽ bác, chỉ cần vẽ cái miệng là đủ rồi.”

Cả đám còn chưa kịp hiểu hết ý tứ thì Quý Từ đã đặt bút. Cô hạ bút nhanh, nét vẽ trơn tru, dứt khoát. Ngòi bút không một lần do dự.

ờ giấy gọi món thô ráp hơi ngả vàng, vốn là loại giấy tồn kho từ thế kỷ trước, đi cùng cây bút chì vỏ xanh lục rẻ tiền giá vài xu. 

Nhưng dưới tay Quý Từ, giấy bút bỗng trở nên thứ yếu. Chỉ dăm ba nét, cô đã phác ra đường nét một bờ môi, bờ môi này được cố tình vẽ thật lớn để mọi người xung quanh đều nhìn thấy rõ mồn một. 

Mọi người nhìn bức hình rồi lại nhìn Thúc Tư Văn. 

Một cô gái khẽ thốt lên: “Cái này chẳng cần nói cũng nhìn ra là hiệu trưởng Thúc!”

Thúc Tư Văn không phục: “Cũng chẳng giống lắm…”

Quý Từ không đáp. Cô tỉ mỉ phác họa từng nếp nhăn và vùng tối, khiến cái miệng dần trở nên sống động, có chiều sâu. 

Trước khi Quý Từ cầm bút, Thúc Tư Văn không nghĩ cô biết vẽ thật. Biểu hiện của cô cả buổi tối, trong mắt gã, chỉ là một “bình hoa di động” thiếu chính kiến. Gã ép cô vẽ chẳng qua là muốn xem cô mất mặt, nhằm hạ bệ khí thế của “người đẹp Giang Thành” mà Trần Xuyên tâng bốc, để cô bớt ảo tưởng mình là tiểu thư cao sang.

Thế nhưng khi bức phác họa dần hiện rõ, những người đứng xem đều thu lại nụ cười. Họ chăm chú quan sát. Thúc Tư Văn thì dần không cười nổi nữa.

“Giống thiệt đó! Càng nhìn càng giống!” Có người cảm thán. “Dù vẽ mỗi cái miệng, nhưng tôi cảm giác như mắt mũi của hiệu trưởng Thúc tự động mọc ra trên đó vậy.”

Lần này gã không thể phủ nhận, vì chính gã cũng thấy giống. Miệng gã vốn hơi lệch, nhưng trước mặt người khác gã luôn cố kiểm soát. Gã đã tập luyện trước gương rất nhiều lần để đôi môi trông mím chặt nghiêm nghị, nhằm tăng thêm uy nghi của một vị hiệu trưởng. Vậy mà Quý Từ lại bắt trọn được đặc điểm đó.

“Em gái Quý,” Thúc Tư Văn hỏi, “tại sao vẽ anh chỉ cần vẽ cái miệng là đủ?”

Quý Từ cúi đầu, ngòi bút lướt trên mặt giấy nghe sột soạt: “Bác muốn biết thiệt sao?”

“Tất nhiên.”

“Tôi nói chuyện thẳng thừng lắm, bác đừng có hối hận nha.”

“Anh hối hận cái gì chứ!” Thúc Tư Văn hào phóng, “Quân tử thanh thản, có gì mà không thể nói?”

“Vậy tôi nói thiệt đó?”

“Nói đi em gái! Cứ thích treo ngược cành cây làm tụi anh sốt ruột.”

Quý Từ dừng bút một nhịp: “Mỗi loại sinh vật đều có cơ quan ưu thế riêng. Chó dùng mũi, mèo dùng tai, đại bàng dùng mắt. Còn bác, bác dùng miệng.”

“Ồ? Còn có cách nói này sao?” Thúc Tư Văn nheo mắt, “Ý là sao? Nói rõ nghe xem.”

“Hừm!” Trần Xuyên bên cạnh hắng giọng một cái thật mạnh.

Thúc Tư Văn bảo: “Sếp Tiểu Trần, anh bớt cái trò đó đi, dạt ra một bên để em gái Quý nói.” Gã lại dỗ dành Quý Từ, “Đừng bận tâm anh ta, em cứ nói đi.”

Trần Xuyên hừ lạnh: “Tôi là đang muốn tốt cho anh thôi.”

Quý Từ vẫn không ngừng bút, chậm rãi nói: “Bác ấy mà, dục vọng nặng nề lắm.”

Cô nhấn mạnh hai chữ “dục vọng”, lập tức khiến mọi người vểnh tai nghe. Ánh mắt Thúc Tư Văn đanh lại. Gã cảm nhận được chẳng phải lời hay ý đẹp gì, nhưng chính gã đã năm lần bảy lượt thúc giục, giờ mà bảo cô ngưng thì quá mất mặt.

Quý Từ nói tiếp: “Mọi dục vọng của bác đều tập trung hết vào cái miệng. Bất kể muốn cái gì, đều dùng miệng nếm thử trước. Bác thích ăn, đặc biệt là khẩu vị nặng, chua, cay. Có phải bác húp cháo cũng phải bỏ thêm tương đậu vào không?”

Thúc Tư Văn không nói gì, coi như mặc nhận.

“Bác thích uống rượu, càng là rượu trắng nồng đậm bác càng thích, vị thanh đạm quá bác thấy chẳng có nghĩa lý gì.”

“Chỉ có vậy thôi sao?” Thúc Tư Văn thấy nhẹ nhõm, gã cười xòa chỉ về phía mọi người. “Ở đây ai chẳng biết em gái Quý chưa gặp anh bao giờ, có phải sếp Tiểu Trần kể cho em nghe không?”

Trần Xuyên tự rót ly bia nhâm nhi, nghe vậy liền phản đối: “Cuộc vui này là ngẫu hứng, tôi lấy đâu ra thời gian kể mấy chuyện đó? Vả lại, ai mà biết anh còn bắt cô ấy vẽ hình?”

Thúc Tư Văn gật đầu công nhận: “Vậy thì em gái Quý đúng là lợi hại nha, có chút dáng dấp xem tướng bói toán rồi đó.”

Mấy cô gái nghe vẫn chưa thấy đã, giục: “Còn gì nữa không em? Mấy ổng nói xàm nhiều quá, em vẫn chưa nói xong đúng không?”

Quý Từ gật đầu: “Vẫn chưa xong.” Cô lại hỏi Thúc Tư Văn: “Bác còn muốn nghe không?”

Đã lên đến mức này, Thúc Tư Văn không thể từ chối. 

Gã hào sảng: “Nghe chứ! Đi chùa xem bói còn mất tiền quẻ, hôm nay đệ nhất mỹ nhân Giang Thành vừa vẽ hình vừa xem tướng miễn phí, cái lộc này tìm đâu ra?”

Quý Từ nói: “Bác thích tiền. Thích tiền giấy, thích vàng mười. Bác thích dùng miệng hôn chúng, cả màn hình điện thoại hiện số dư chắc bác cũng hôn qua rồi chứ?”

Mọi người cười không dứt, Thúc Tư Văn thản nhiên dang tay: “Anh nói thật lòng, ở đây có ai không thích tiền?”

Quý Từ lại nói: “Bác còn thích nói, thích dạy đời người khác.”

Thúc Tư Văn cười lớn: “Anh làm ngành giáo dục mà, chẳng lẽ không dạy đời người ta hằng ngày sao!”

Văn Văn không kiên nhẫn huých gã một cái: “Để em nó nói nốt đi!”

Quý Từ bảo: “Thích đem đạo lý ra giảng giải cho các cô gái trẻ. Với đàn ông thì phải dùng miệng so kè cao thấp. Gặp ai muốn tranh luận tới cùng thì bác lôi người ta ra uống rượu, nói cho đến khi người ta nhận thua mới thôi.”

Các cô gái gật đầu tâm đắc: “Hiệu trưởng Thúc đúng là thích lên lớp cho tụi em nhất!”

Thúc Tư Văn biện bạch: “Đó là anh chỉ điểm, để đường đời mấy em bớt gian nan!” 

Họ cười, nâng ly kính gã. Thúc Tư Văn đã ngà ngà say, cười hì hì: “Người đẹp kính rượu sao mà không uống cho được? Cạn!”

Anh chàng mặt búng ra sữa vỗ tay: “Em gái Quý nói đúng quá! Hiệu trưởng Thúc là nhà hùng biện, anh ấy nhận số hai không ai dám nhận số một!”

Thúc Tư Văn xua tay ra vẻ khiêm tốn: “Làm thầy giáo mà, cái mồm không dẻo thì sao mà làm được? Đại mỹ nhân, lần này nói xong chưa? Còn nhìn ra cái gì nữa không?”

Quý Từ đang vẽ phần cuối cùng. Bờ môi trên giấy đầy đặn, mỡ màng, hơi hé mở. Cô tỉ mỉ thêm vào những chiếc răng và đầu lưỡi thấp thoáng bên trong, thậm chí không bỏ sót vết ố thuốc lá cùng lớp rêu trắng trên lưỡi. 

Sau khi hoàn thiện, những người nhạy cảm trong quán đều nảy sinh một cảm giác rõ rệt: sự tham lam. Lại còn một cảm giác lạ lùng khác: trông giống miệng heo quá!

Quý Từ kết thúc nét vẽ, buông bút ngước đầu lên: “Tửu, Sắc, Tài, Khí, nãy giờ đã nói qua ba thứ rồi.”

Cô ngừng một chút. Đám đông không tự chủ được mà xích ghế lại gần hơn. Trần Xuyên liếc nhìn cô một cái rồi lại quay lưng uống rượu. 

Văn Văn oang oang: “Còn một cái ‘Sắc’ nữa!”

Mấy tay đàn ông hào hứng xoa tay: “Nói tiếp đi, nói tiếp đi!”

Thúc Tư Văn châm điếu thuốc, bày ra bộ mặt chờ đợi. 

Quý Từ nói: “Bác thích dùng miệng để tán tỉnh các cô gái. Nói lời đường mật để họ vui, nói lời thô tục để họ thẹn, nói lời cay nghiệt để họ sợ. Tóm lại là để các cô gái phải nghe lời bác.”

Thúc Tư Văn nhả khói: “Em đi hỏi mấy tay này xem, hỏi cả anh Trần của em nữa, đàn ông có ai mà không biết mấy chiêu đó?”

Quý Từ không chấp lời gã: “Trong chuyện giường chiếu bác cũng thích dùng miệng, vì ‘đằng dưới’ của bác không có cứng bằng cái mồm.”

“Đù!”

Thúc Tư Văn lập tức phát hỏa, nhảy dựng lên khỏi ghế. Điếu thuốc rơi xuống đất. Xung quanh vang lên hàng loạt tiếng xì xào.

“Đừng có mở miệng ra là nói sàm! Có tin tối nay tao cho mày thấy tao có cứng hay không không?” Gã giận quá hóa thẹn.

Quý Từ vẫn không hề sợ hãi. Cô thong thả cầm lon bia trên bàn, bật nắp uống một ngụm. Ánh mắt nhìn thẳng không hề né tránh. 

Thúc Tư Văn quay đầu đi, như sợ bị nhìn thấu thêm. Gân xanh trên trán nổi lên, đôi tay gã run rẩy như muốn đấm người. Gã vồ lấy tờ giấy vẽ trên bàn, vò nát thành một cục rồi xé vụn.

Mọi hành động đều thu vào tầm mắt mọi người. Càng làm vậy, càng giống như bị nói trúng phóc. 

Giữa bầu không khí căng thẳng, Trần Xuyên bỗng nhiên phá lên cười lớn. Anh đứng dậy, loạng choạng đi đến bên Thúc Tư Văn với vẻ say khướt, một tay quàng cổ ấn gã ngồi xuống, tay kia sờ soạng về phía bụng gã, giọng lè nhè: “Để tôi kiểm định cho anh ngay bây giờ!”

“Đù! Ông bị khùng hả!” Thúc Tư Văn hét lên, vùng vẫy thoát ra. Nhưng Trần Xuyên to cao như hộ pháp, cứ cười hì hì ôm chặt lấy gã. 

Sau một hồi giằng co, Trần Xuyên giơ cao tay phải tuyên bố: “Tôi chạm được rồi! Cứng! Cứng như sắt nguội luôn!”

Mọi người lại cười rộ lên. Trần Xuyên bất ngờ nhìn một cô gái: “Tuyết Tử, em nói xem có cứng không?”

Tuyết Tử thẹn quá mắng lớn: “Trần Xuyên, đồ hâm! Sao tôi biết được!” Cô chạy lại bồi cho Trần Xuyên một cú đá thiệt mạnh: “Đi mà hỏi ba ông ấy! Ba ông biết rõ nhất!”

Cả bàn cười nghiêng ngả, ngay cả Thúc Tư Văn cũng không nhịn được mà bật cười. Trần Xuyên bị đá ngã ngồi xuống đất, kêu oai oái: “Quý Từ ơi! Cái đồ bạc tình, đỡ anh mày một tay coi!”

Trong tiếng cười nói, không khí bữa tiệc lại trở nên nhẹ nhõm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

— —

HẾT CHƯƠNG 07

https://vymiu.com/ai-dang-goi-toi-tu-chon-ay-tieu-ho-nhu-vi/

Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad


0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
La casa di Vy
error: Content is protected !!
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx