Chương 13 - Lên núi
Ông bà ngoại của Trần Xuyên từng nói, bà Quý Tông Bình là bà già ngang ngạnh nhất mà họ từng thấy.
Dự kiến còn phải ở lại bệnh viện chăm sóc bà vài ngày, Quý Từ hỏi thăm người hộ lý rồi ra siêu thị lớn gần đó mua một chiếc giường xếp, còn tranh thủ chạy về nhà soạn một bộ đồ dùng vệ sinh và quần áo thay cho mình lẫn bà ngoại mang vào.
Buổi tối bà ăn chút đồ lót dạ rồi đi ngủ, dáng ngủ khá êm đềm. Quý Từ tắm rửa trong nhà vệ sinh bệnh viện xong cũng đi ngủ sớm. Giường xếp chật hẹp, nằm không thoải mái chút nào, Quý Từ trằn trọc hồi lâu mới thiếp đi. Chẳng biết qua bao lâu, cô tỉnh giấc, phòng bệnh vẫn tối om, ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ báo hiệu khoảng ba bốn giờ sáng.
Chiếc giường xếp khiến cô đau nhức cả lưng, theo bản năng cô nhìn sang phía giường bệnh. Cái nhìn đó khiến cô giật nảy mình, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh — chăn trên giường bị lật ra, không còn ai trên đó nữa!
Quý Từ tung người xuống giường, ban đầu còn hy vọng bà ngoại chỉ là dậy đi vệ sinh, nhưng trong nhà vệ sinh không có đèn cũng chẳng có người. Nhìn kỹ lại, bộ đồ bệnh nhân vẫn vắt ở đầu giường, nhưng quần áo riêng của bà đã biến mất.
Quý Từ thầm nghĩ, thôi xong, bà ngoại chắc chắn là đi rồi, trốn về nhà rồi. Nhưng bà không có lấy một đồng dính túi, điện thoại cũng không mang, bà về bằng cách nào? Chẳng lẽ đi bộ sao? Đi bộ về ít nhất cũng mất một tiếng đồng hồ, không biết bà đi từ lúc mấy giờ, giờ này đã tới đâu rồi. Sức khỏe bà còn chưa hồi phục hẳn, liệu đi đường có gặp chuyện gì không?
Thật là bướng, bướng quá trời quá đất! Quý Từ bực mình vô cùng, cô vẫn đánh giá thấp độ cứng đầu của bà, lẽ ra phải nghĩ tới sớm hơn mới đúng. Nghe Trần Bảo Giang nói, mấy năm trước bà bị ngã gãy xương, cũng chỉ để lão thầy lang ở làng bên bó nẹp cho chứ không thèm đi bệnh viện. Bây giờ bị động kinh người già, làm sao bà chịu ngồi yên ở đây cho được.
Lo lắng cũng vô ích, Quý Từ vội vàng thay quần áo, ra cửa hỏi bác sĩ, y tá trực đêm và bảo vệ bệnh viện xem có thấy bà Quý Tông Bình không. Hỏi dọc một mạch ra đến cổng lớn, mới có một anh bảo vệ bảo thấy một bà cụ dáng dấp rất giống cô tả vừa tự mình đi ra ngoài, vì bà không mặc đồ bệnh nhân nên anh ta không ngăn lại. Tính theo thời gian, ước chừng bà đã đi được hai tiếng đồng hồ.
Quý Từ nắm chặt nắm đấm, nện mạnh vào lòng bàn tay trái một cái, đúng là ngủ say quá mà, bà dậy thay đồ ra khỏi phòng lúc nào cô cũng không hay. Cô vội vã chạy ra bãi giữ xe, dắt chiếc mô tô ra, vừa đến lối ra thì bỗng nghe thấy có người gọi mình.
"Có phải bà Quý mất tích không?"
