Chương 94 - Trống rỗng
Diệp Hi Mộc tới vào nửa sau của buổi tiệc.
Qua lời giới thiệu của người dẫn chương trình, Quý Từ mới biết ngân hàng Hiệp Giang đã trao cho cậu một khoản tiền thưởng 100 ngàn tệ. Thấy hình tượng cậu sáng sủa khỏe khoắn, khí chất chính trực, họ còn mời cậu tham gia quay phim tuyên truyền kỷ niệm mười lăm năm thành lập.
Sau khi người dẫn chương trình giới thiệu xong, Diệp Hi Mộc cảm ơn sự giúp đỡ và ủng hộ của ngân hàng Hiệp Giang dành cho mình, đồng thời chúc doanh nghiệp trong tương lai phát triển ngày càng tốt hơn.
Rất nhiều người trong hoàn cảnh này sẽ bị khớp, dễ nói năng lộn xộn, huống chi là một học sinh chỉ vừa tốt nghiệp cấp ba.
Nhưng biểu hiện của Diệp Hi Mộc rất điềm tĩnh, phát âm rõ ràng, tiếng phổ thông cũng rất chuẩn. Dù nói không nhiều, nhưng tự nhiên, đúng mực, không hề có bất kỳ từ đệm dư thừa hay lặp lại nào.
Thẩm tổng nói với Quý Từ: "Thủ khoa năm nay là người Giang Thành các con à?"
Quý Từ gật đầu: "Dạ đúng."
“Hiếm thật đấy, tuổi còn trẻ mà rất chín chắn.” Bà nói, rồi quay sang Giám đốc Ninh của chi nhánh thành phố Hiệp Giang bên cạnh. "Tôi nhớ thủ khoa khối xã hội của tỉnh năm ngoái cũng là người Hiệp Giang nhỉ? Thành phố Hiệp Giang các ông đúng là vùng đất học, nhiều nhân tài thật."
Giám đốc Ninh đáp: "Hiệp Giang chúng tôi xưa nay có truyền thống tôn sư trọng đạo, đều rất coi trọng việc bồi dưỡng nhân tài, thủ khoa xuất hiện không ít đâu."
Quý Từ tiếp lời: "Người ta vẫn nói thành phố Hiệp Giang có một luồng long mạch, bảo vệ đỉnh Văn Bút ở trung tâm thành phố, che chở cho mạch văn chương của Hiệp Giang luôn thông suốt."

Ái chà chà….. phần viết thêm của bạn thật đặc biệt. Khà khà….. >_<
😅 Nguyên nhân là vì khi mình đọc qua lần đầu mình cũng không hình dung rõ lắm, tại cũng không để ý soi từng động tác làm gì. Nhưng sau này Quý Từ có nói một câu làm mình “ủa vậy hả?”, phải quay ngược về đếm lại, sẵn tiện mình chú thích cho nàng nào chưa hiểu giống mình luôn 😂