Chương 40 - Thu nhận
Lúc Diệp Hi Mộc chộp được Quý Từ giữa dòng nước đục ngầu cuồn cuộn, cô đã chìm hẳn xuống dưới.
Chiếc áo khoác măng tô quấn chặt lấy người không chỉ làm hạn chế mọi cử động mà còn bào mòn phần lớn thể lực của cô.
Diệp Thành Lâm hồi trước từng dạy Diệp Hi Mộc mấy quy tắc cơ bản khi cứu người dưới nước, chẳng hạn như phải tiếp cận người bị nạn từ phía sau hoặc bên hông để tránh tối đa việc bị họ cào cấu, kéo ghì xuống theo bản năng.
Thế nhưng khi Diệp Hi Mộc chạm được vào Quý Từ từ phía sau, cô không hề phản kháng chút nào, thậm chí cũng chẳng có phản ứng nắm lấy cậu. Không biết là do cô đã được huấn luyện chuyên biệt, hay là vì không còn chút sức lực nào nữa, hoặc giả là cô đã buông xuôi ý chí sinh tồn.
Cậu đưa Quý Từ ra khỏi mặt nước, cô ho sặc sụa, dốc sức hớp từng ngụm khí trời, trong mắt không rõ là nước sông hay nước mắt. Cô trông thật thảm hại và hoảng hốt, nhưng không hề giống những người đuối nước thông thường sẽ xem người cứu hộ như cọng rơm cứu mạng mà bám chặt lấy. Cậu kéo cái phao lại cho Quý Từ vịn vào, cô gác cánh tay lên mép phao, hơi thở dồn dập.
Cơn mưa lất phất ban nãy giờ đã chuyển thành mưa rào xối xả, những hạt mưa từ hư không đen ngòm ném xuống mặt đau rát như đá cuội. Diệp Hi Mộc vừa đẩy phao đưa Quý Từ vào bờ, vừa cảm nhận được dòng nước càng lúc càng xiết và hỗn loạn; cậu dốc mười phần sức lực mà dường như chỉ có tác dụng được đôi ba phần. Nước sông bốc mùi tanh nồng, cuốn theo cành khô lá mục liên tục đẩy hai người ra xa.
Càng rời xa bãi bồi, không gian càng tối đen như mực, chẳng còn phân biệt được phương hướng. Thật may là ca nô cứu hộ của công an đã chạy tới, luồng sáng từ đèn pin công suất lớn quét qua mặt sông, nhanh chóng rọi thẳng vào mặt hai người.
Cả hai được kéo lên xuồng máy. Một nữ cảnh sát lấy chiếc áo mưa quấn quanh người Quý Từ rồi bắt đầu kiểm tra nhanh tình hình của cô. Chị hỏi Quý Từ có chỗ nào không ổn không, cô lắc đầu bảo không. Cơ thể cô không có thương tổn gì lớn, thần trí vẫn tỉnh táo, chỉ là trông cực kỳ mệt mỏi, người run bần bật.
Ví tiền trong túi áo Quý Từ không bị mất, nữ cảnh sát kiểm tra căn cước của cô rồi hỏi cô rơi xuống cầu bằng cách nào. Quý Từ nói bị người ta đẩy. Chị hỏi là ai, giữa hai hàm răng đang đánh cầm cập của cô bật ra hai chữ: Từ Dao.
Nghe thấy cái tên "Từ Dao", lòng Diệp Hi Mộc chấn động mạnh. Sao Quý Từ lại gặp phải Từ Dao nữa? Người đàn ông mà cô cứu là ai? Từ Dao rốt cuộc hận Quý Từ đến mức nào mà muốn dồn cô vào chỗ chết?

Cho mình xin pass
Mình đã gửi nhen
Cho mình xin pass ạ
Mình vừa gửi pass xong. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ, nếu có góp ý cứ thoải mái cho mình biết nhé.
Cho m xin pass với nha
Mình đã gửi pass rồi nhé.
Cho mình xin pass
Hình như bạn nhập địa chỉ mail chưa đúng, mình gửi mail thì bị trả lại với thông báo không tìm thấy địa chỉ mail.
Sorry vy nha địa chỉ Mail do lâu quá rồi mình không để ý, mình nhập địa chỉ khác rồi
Cho mình xin pass
Mình đã gửi
Cho mình xin pass nha
Mình replye hơi trễ, chắc bạn đã nhận được pass và đọc được truyện rồi ha.
cho minh xin pass
Mình vừa gửi pass xong, bạn kiểm tra mail nhen.
Cho mình xin pass với ạ
Pass đã được gửi đến bạn rồi đó 🙂
cho mình xin pass với ạ
Mình đã gửi rồi. Chắc giờ bạn cũng đã nhận được rồi nhỉ?
Cho mình xin pass
Pass đã được gửi nhen
Mình nhận được Mail nhưng ko có pass, bạn xem lại giúp mình với ạ
Mình đã kiểm tra. Trong email mình đã gửi, bạn hãy đọc kỹ câu “Đây là pass cho toàn bộ các chương…” cuối câu là pass đó.